Showing posts with label VIỆT NAM. Show all posts
Showing posts with label VIỆT NAM. Show all posts

Friday, June 12, 2015

BAO GIỜ VIỆT NAM ĐUỔI KỊP SINGAPORE?

Nếu ai đó hỏi tôi rằng: "Bao giờ Việt Nam mới bằng được Singapore?" Tôi sẽ phải hỏi lại: "Bạn muốn bằng về cái gì, đặt trong hệ quy chiếu nào?" Câu trả lời sẽ phụ thuộc vào việc bạn có đủ hiểu biết và có biết đặt trong hệ quy chiếu khách quan và công bằng hay không.





Một lần, cách đây 7 năm, tôi đã nói: "Sẽ có một ngày, trong thế hệ chúng ta, chúng ta sẽ được sống không kém Singapore ở ngay chính Việt Nam". Khán phòng gần 100 người cười rộ lên và nhìn tôi như người từ hành tinh khác. Nhưng khi nghe tôi phân tích, nhiều người phải thừa nhận là điều đó hoàn toàn có thể sảy ra. Trước khi so sánh, xin lưu ý một vài điểm sau:

Thứ nhất: không thể so sánh Việt Nam, một đất nước với gần 100 triệu dân với Singapore, một quốc gia thành bang với hơn 5 triệu dân. Cần đặt Singapor trong hệ quy chiếu để so sánh là với một thành phố nào đó có quy mô dân số, diện tích và cơ cấu kinh tế tương đương. Với Việt Nam, chúng ta có TP. HCM và Hà Nội là có thể đem ra so sánh với Singapore.

Thứ hai: khi xét về khả năng đuổi kịp về kinh tế, cần so sánh cả về quy mô nền kinh tế theo GDP danh nghĩa và GDP tính theo sức mua tương đương (PPP), xét ở cả tổng quy mô thị trường lẫn bình quân đầu người.

Thứ ba: để công bằng, cần phải tính đến cả nguồn hỗ trợ được nhận và nghĩa vụ, sự hỗ trợ của quốc gia/thành phố đó đối với đối tượng khác.

Để quý vị không mất quá nhiều thời gian, tôi sẽ chỉ đưa ra những nhận định khái quát và các chỉ số ước tính đã được thừa nhận mà không quá chú trọng đến các con số thống kê chi tiết để tính toán thật chính xác:

Nếu so sánh về GDP thì cả Việt Nam mới tương đương Singapore, trong khi dân số của ta hơn họ khoảng 20 lần. Nếu lấy GDP danh nghĩa tính theo đầu người thì Singapor gấp khoảng 28 lần Việt Nam, nếu tính theo thu nhập trung bình của người lao động thì gấp 21 lần, nếu tính theo GDP sức mua tương đương (PPP) thì Singapore chỉ còn gấp khoảng 10 lần so với Việt Nam (Với những nền kinh tế như Singapor GDP tính theo sức mua tương đương thấp hơn GDP danh nghĩa, còn với những quốc gia đang phát triển như Việt Nam, GDP tính theo sức mua tương đương cao gấp nhiều lần GDP danh nghĩa).

Khi đặt Singapore trong tương quan so sánh với một thành phố điển hình và có quy mô dân số, diện tích và cơ cấu kinh tế tương đương, tôi chọn TP. HCM để so sánh. GDP danh nghĩa của Singapore gấp khoảng 5 lần TP. HCM, thu nhập bình quân của người lao động gấp khoảng 8 lần, GDP tính theo sức mua tương đương gấp khoảng 5 lần.

Nếu muốn dự đoán bao giờ TP. HCM có thể đuổi kịp Singapore, chúng ta xét đến tốc độ tăng trưởng của 2 thành phố này. Thời kỳ 1980-2000, Singapor đạt được tốc độ tăng trưởng cực kỳ ấn tượng, với tốc độ có thời kỳ đạt 2 con số sau đó duy trì tốc độ 7-8% trong suốt một thời gian dài. Đầu thế kỷ XXI, tốc độ tăng trưởng của Singapor vẫn rất ấn tượng, nhưng đó là so với những quốc gia đã đạt chỉ số phát triển cao hàng đầu thế giới, tốc độ tăng trưởng của họ giảm dần xuống mức 5-6% và trong gần một thập niên gần đây ổn định ở mức 2-4%/năm.

Cùng trong khoảng thời gian này, TP. HCM có tốc độ phát triển không kém cạnh. Tuy nhiên, khác với Singapore là một quốc gia, TP. HCM là một thành phố làm trung tâm kinh tế vùng và của cả nước. Suốt trong mấy thập kỷ, TP. HCM, Hà Nội và một vài tỉnh thành khác luôn phải gánh cho phần còn lại của đất nước gặp rất nhiều khó khăn. Cộng với việc xuất phát điểm thấp hơn, TP. HCM bị hụt hơi so với Singapore là điều dễ hiểu và hoàn toàn chấp nhận được...

Đến nay, trong khi tăng trưởng của Singapore ổn định ở mức 2-4% và xu thế giảm dần thì tăng trưởng của TP. HCM vẫn duy trì ở mức trên dưới 10% và có thể đạt tốc độ cao hơn khi nền kinh tế Việt Nam trở lại đà tăng trưởng...

Với tốc độ tăng trưởng và chênh lệch như vậy, TP. HCM hoàn toàn có cơ hội đuổi kịp Singapore ở mỗi chỉ số nêu trên trong khoảng thời gian từ 20-30 năm. Như vậy, chỉ trong một thế hệ, TP. HCM và có thể cả Hà Nội và vài thành phố khác, chúng ta hoàn toàn có thể đuổi kịp Singapore ở một vài hoặc toàn bộ các chỉ số nêu trên.

Quốc Hưng

Sunday, February 15, 2015

NGÀY 17/2 KHÔNG PHẢI LÀ NGÀY KỶ NIỆM CHIẾN THẮNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC MÀ LÀ NGÀY 18/03

Nếu muốn kỷ niệm, ca ngợi, biết ơn chiến công đánh bại giặc Tàu xâm lược, để làm gương chiến đấu cho con cháu, để cho con cháu ngày sau tiếp tục noi theo đánh giặc bảo vệ làng xóm đất nước quê hương thì cần kỷ niệm ngày thắng giặc.


Vào những ngày này 36 năm trước (17/02/1979 – 17/02/2015), bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh bất ngờ xua hơn 50 vạn quân vượt biên cương, hùng hổ xua quân đánh thẳng vào 6 tỉnh miền Bắc Việt Nam, mở màn cuộc chiến tranh xâm lược nước ta.







Đất nước Việt Nam lúc bấy giờ đang là một đất nước mang đầy thương tích chiến tranh, chịu nhiều hậu quả chiến tranh tàn khốc, chịu đựng gần 9 triệu tấn bom và chất độc hóa học, nhiều gần gấp 3 lần tổng số bom cả thế giới rải vào nhau trong 2 cuộc Thế chiến. Việt Nam vừa trải qua thời kỳ chiến tranh dài nhất trong Việt sử và một trong các thời kỳ chiến tranh dài nhất trong lịch sử thế giới.



Quân đội Nhân dân Việt Nam lúc đó đang là một quân đội mang đầy vết thương chiến tranh chưa lành, đang vướng chân và chịu gánh nặng Campuchia, phải bổ sung nhiều lính mới cho chiến trường ở cả hai đầu đất nước, phía Nam và phía Bắc.

Song quân ta, dưới sự lãnh đạo của Đảng, TBT Lê Duẩn, và sự tham mưu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã đánh bại và đẩy lùi hơn 50 vạn quân Trung Quốc xâm lược, gây cho chúng những tổn thất vô cùng lớn lao. Kết quả là chúng phải đơn phương lui binh về nước sau những thiệt hại nặng nề. Nhục nhã chuồn nhanh trước khi quân chủ lực Việt Nam ra Bắc.

Sau 1 tháng thử lửa, Bắc Kinh thừa biết rằng nếu ngay cả những tân binh địa phương, bạch đầu quân, nữ du kích, dân quân, tự vệ mà họ còn không vượt qua nổi, thì chắc chắn họ không có cơ hội nào cầm cự nổi với lực lượng đại quân, tinh binh, các lực lượng chủ lực, thiện chiến, nhiều kinh nghiệm chiến đấu, nhiều chiến công của Việt Nam, những sư đoàn vừa mới giao chiến và đánh bại đạo quân vô địch Hoa Kỳ cách đây không lâu.

Đó là lý do Trung Quốc phải bắt đầu rút quân từ ngày 5 tháng 3. Việt Nam nói rằng sẽ thả cho Trung Quốc rút về, nhưng sau đó bất ngờ đón đánh, truy kích, phục kích nhiều nơi để răn đe, trả đũa. Do đó mà chiến sự tiếp diễn nhiều nơi. Và phải đến ngày 18 tháng 3 năm 1979 thì Trung Quốc mới hoàn thành việc rút quân sau 13 ngày lui binh "trầy da tróc vẩy".

Nên xác định đúng ngày 18 tháng 3 là ngày kỷ niệm chiến thắng biên giới phía Bắc 1979

Bắt đầu từ ngày 17/2/2015, cùng với sự kiện Trung Quốc kéo quân sang xâm lược Việt Nam vào ngày này 36 năm trước, BBC Việt ngữ và nhiều blogs đăng nhiều bài về cuộc chiến này. Nhiều người còn gọi đó là để "kỷ niệm" cuộc chiến tranh này. Lúc đầu tôi cũng không nghĩ nhiều, thấy thì cũng đúng, định hòa theo những người đó viết bài "kỷ niệm ngày 17/2". Nhưng giật mình nghĩ lại thì thấy có vấn đề rất lớn, chúng ta đã nhầm lẫn ngay từ đầu.

Từ mấy ngàn năm trước đến ngày nay, ở nước Việt cũng như các nơi khác trên thế giới, người ta thường chỉ kỷ niệm những sự kiện tích cực, những sự kiện đem đến niềm vui. Về chiến sử thì đó là những chiến công, những gương chiến thắng. Không ai đi kỷ niệm ngày người ta đánh mình cả.

Cha ông, cha anh chúng ta không đi kỷ niệm ngày giặc Nguyên, giặc Thanh vào đánh ta. Dân ta không kỷ niệm ngày quân Pháp - Tây Ban Nha (1858) và Mỹ (1965) đổ bộ vào cảng Đà Nẵng. Dân ta kỷ niệm chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa, Điện Biên, Điện Biên Phủ trên không, sự kiện ký hiệp định Paris, Đại thắng mùa xuân. Tức là những chiến công hoặc những sự kiện quan trọng mang tính bước ngoặt dẫn đến chiến thắng và thằng giặc phải cút khỏi nước ta. Không ai đi "kỷ niệm" ngày thằng giặc đánh mình cả.

Ngoài trường hợp những sự kiện quân sự diễn ra trong 1 ngày (ví dụ Trân Châu Cảng, hải chiến Trường Sa....), ngày đánh lui, đánh thắng địch cũng là ngày địch đánh ta, thì không ai ở Việt Nam và trên thế giới này kỷ niệm ngày địch đánh ta, mà họ chọn ngày đánh lui địch để làm ngày kỷ niệm. Các cụ ta không kỷ niệm ngày quân Pháp đổ bộ nổ súng đánh Đà Nẵng, thay vào đó là kỷ niệm ngày giành được độc lập, ngày thắng giặc, ngày đánh đuổi quân giặc về nước, ngày mở đường cho quân Pháp, quân Mỹ về nước, ngày giải phóng, ngày thống nhất. Cũng như người Mỹ không kỷ niệm ngày thực dân Anh đưa quân vào đánh. Họ kỷ niệm ngày đánh đuổi quân Anh và lấy đó làm lễ Độc Lập (Independence day). Kể cả các lễ hội dân gian cũng không ai đi kỷ niệm những ngày như vậy.

Tôi nghĩ hiện tượng đó là hợp tình hợp lý, bởi vì nếu kỷ niệm ngày giặc đánh mình thì nó nói lên điều gì, nó gởi lên thông điệp gì, nó gởi thông điệp gì cho giới trẻ và con cháu đời sau?Nó có nghĩa là ta lấy thằng giặc làm trung tâm và nhân vật chính. Ta kỷ niệm ngày thằng giặc đánh ta. Ta kỷ niệm một hành động của giặc, kỷ niệm hành động đánh ta của giặc. Thay vì kỷ niệm ngày vui chiến thắng của ta. Kỷ niệm hành động của ta, kỷ niệm hành động đuổi giặc của ta. Kỷ niệm sự thắng lợi của ta. Lấy ta làm trung tâm và nhân vật chính.

Như vậy, theo tình lý trên, theo truyền thống cha ông, thì ngày cần kỷ niệm là ngày chiến thắng biên giới phía Bắc, chính là ngày 18/3, là ngày mà đoàn quân xâm lược sứt mẻ của Trung Quốc hoàn thành việc rút đại quân ra khỏi Việt Nam, để lại hàng vạn xác đồng đội xâm lăng. Chứ tuyệt đối không phải là ngày 17/2. Đó là tư tưởng của nạn nhân đưa đầu chịu đánh, chứ không phải là tư tưởng của một dân tộc quật cường chống xâm lược và quyết chiến quyết thắng bọn giặc xâm lược. Chúng ta nên kỷ niệm ngày ta đuổi giặc, ngày ta thắng giặc. Không nên kỷ niệm ngày giặc đánh ta, ngày ta bị đánh, ngày ta bị giặc đánh.

Tôi không rõ đây là tư tưởng thuộc địa hay "văn hóa buồn bã", tinh thần tiêu cực, hay "ai đó" cố ý kích thích lòng căm thù nước Trung Quốc và tinh thần bài Hoa (nếu nhớ không lầm thì chính BBC Việt ngữ là kênh đầu tiên khởi sự đăng bài dồn dập về ngày 17/2 hàng năm), nhưng nói chung đây là một tư duy không đúng và mâu thuẫn với chủ đạo dân tộc Việt Nam, đi ngược với những truyền thống mà cha ông, cha anh ta hay làm.

Bên Trung Quốc, nhiều người kỷ niệm ngày 17/2 là ngày TQ đem quân tấn công Việt Nam, chứ họ không kỷ niệm ngày 18/3 là ngày họ lết về nước với những người lính thân tàn ma dại, mình đầy băng bó, bỏ lại hàng vạn xác đồng đội phơi la liệt khắp 6 tỉnh biên giới Việt Nam. Phải chăng BBC Việt ngữ đã rập khuôn quan điểm chính thống của Trung Quốc về kết quả cuộc chiến? Người Hán chưa bao giờ thừa nhận thất bại trong tất cả các cuộc chiến nào của lịch sử Trung Quốc. Cuộc chiến này cũng không ngoại lệ. Phải chăng mục đích của BBC Việt ngữ là biến một sự kiện kỷ niệm chiến thắng tích cực thành một sự kiện tưởng niệm chiến bại buồn bã tiêu cực? Hay biến thành một ngày "quốc hận" nào đó?

Nếu muốn kỷ niệm, ca ngợi, biết ơn chiến công đánh bại giặc Tàu xâm lược, để làm gương chiến đấu cho con cháu, để cho con cháu ngày sau tiếp tục noi theo đánh giặc bảo vệ làng xóm đất nước quê hương thì cần kỷ niệm ngày thắng giặc, ngày mà chúng nó cút về nước, chứ tuyệt đối không phải là ngày mà chúng nó đánh ta. Đó là ngày của nạn nhân bị ăn đòn, không phải là ngày chiến thắng, ngày đánh bại kẻ thù. Ngày kỷ niệm cuộc chiến biên giới phía Bắc 1979 phải là ngày 18 tháng 3. Chúng ta nên làm theo phong tục tập quán, truyền thống văn hóa của ông cha.

Phong Linh