Showing posts with label CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI. Show all posts
Showing posts with label CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI. Show all posts

Wednesday, February 18, 2015

VÌ SAO TÔI QUAY LƯNG LẠI VỚI NHỮNG NGƯỜI DÂN CHỦ CUỘI

Kể cả khi còn ở Việt Nam, tôi không hề quan tâm tới việc vào Đảng hay vào đoàn nhưng tôi tôn trọng lý tưởng của những người muốn theo đuổi. Bởi vì con người sống còn phải có niềm tin, tin vào chúa Giê Su cũng là tin, tin vào Phật cũng là tin và niềm tin của một đảng là quyền lợi chính đáng của họ. Trước đây tôi không tin như họ nhưng không có nghĩa là tôi ghét, tôi không theo không có nghĩa là tôi không ủng hộ. Con người mất niềm tin thì cuộc sống trở nên vô nghĩa, một đảng không có lý tưởng cho riêng mình thì đảng ấy không bao giờ làm nên việc lớn.



Trước thời gian năm 2009 tôi cũng từng có suy nghĩ rằng, Việt Nam nên cho đa đảng, nên theo con đường của phương tây. Khác biệt với những kẻ lưu vong và ngụy dân chủ trong nước, tôi hoàn toàn chấp nhận sự tồn tại và vai trò thống trị của đảng cộng sản kể cả khi đa đảng nếu họ vẫn được dân tín nhiệm. Hơn nữa với tôi, công lao của Đảng Cộng sản trong công cuộc chống ngoại xâm, thống nhất đất nước, cùng những nhân vật lớn như cụ Hồ, cụ Giáp,.. là điều mà lịch sử Việt Nam sẽ mãi ghi lại.

Sau các cuộc biểu tình và cách hành xử của những kẻ ngụy dân chủ đã khiến cho tôi hiểu rằng, Việt Nam chưa có nhân vật nào đủ khả năng lãnh đạo phe đối lập thực sự vì mục đích một đất nước Việt Nam giàu mạnh và phồn vinh, ít nhất là trong nửa đầu thế kỷ này. Tất cả họ, những kẻ được cho là bất đồng chính kiến, là nhà dân chủ chỉ là những kẻ xôi thịt, lợi dụng những người nhẹ dạ cả tin để trục lợi cá nhân. Hơn nữa hàng triệu người đã đổ máu cho một Việt Nam thống nhất, độc lập và toàn vẹn lãnh thổ là lý do tôi không bao giờ chấp nhận sự can thiệp dưới bất cứ hình thức nào của bất kể nhân vật nước ngoài nào, đặc biệt là MỸ và TQ vào công việc nội bộ của Việt Nam. 

Kể từ khi các cuộc gặp gỡ với cơ quan ngoại giao nước này, với sứ quán nước kia,.... diễn ra, thêm vào đó tôi đọc qua những bản báo cáo từ đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội gửi về cho Washington, tôi đã quay lưng với họ vì tôi biết rằng, cho dù trong đảng cộng sản Việt Nam tồn tại nhiều kẻ tham quyền cố vị, sống trên mồ hôi xương máu của người dân nhưng vẫn còn nhiều người tốt gấp vạn lần đám dân chủ sôi thịt. Như ai đó từng nói rằng, giữa lựa chọn xấu, tức là đảng cộng sản và xấu hơn, tức là những kẻ ngụy dân chủ, tôi sẵn sàng chấp nhận lựa chọn cái xấu.

Nước Mỹ chưa bao giờ từ bỏ ý đồ biến Việt Nam trở thành lá bài của họ. Bang giao với Việt Nam chỉ là thay đổi cách tiếp cận và vì thế trong suốt mấy chục năm nay, Mỹ vẫn chưa bao giờ ngưng việc tìm kiếm cho mình một nhân vật đối lập đủ trình độ ở Việt Nam nhằm đưa một nước Việt Nam từ đa phương, đa dạng trong ngoại giao trở thành đồng minh của Mỹ. Từ linh mục (nát) tới "luật sư hàng triệu dân oan", từ thần kinh hoang tưởng tới những kẻ được thổi phồng lên trong hàng dân chủ "ba vạn chín nghìn", đối lập của Việt Nam chưa bao giờ có đủ tâm, đủ tầm để đối đầu với đảng cầm quyền.

Nếu có một Việt Nam quan hệ thân thiện với Mỹ, với Trung Quốc, với Nga, với tất cả các nước trên thế giới, đó là điều đáng mừng. Nhưng nếu có một Việt Nam liên minh với Mỹ, hay với TQ thì sẽ có ngày máu của người Việt Nam đổ vì quyền lợi của nước Mỹ hoặc vì quyền lợi Trung Quốc. Lịch sử đã chứng minh điều đó và vì thế, ủng hộ cho đa đảng hay độc đảng không phải là hình thức lựa chọn tốt cho Việt Nam, đặc biệt ở thời điểm này mà quan trọng là đất nước phát triển theo đường lối nào, quan hệ ngoại giao và làm ăn ra sao, đó mới là điều cần phải để ý tới.

Khai Phùng

Tuesday, February 17, 2015

AI CHO AI BÀI HỌC?

Hôm qua trên đường từ quê lên, tự dưng bố lại nói chuyện, Tết nhất thế này không biết tình hình bộ đội ở biên giới, hải đảo sao nhỉ… 
Thoáng giật mình, bỗng nghĩ đến ngày 17-2-1979, thế mà đã 36 năm - lịch sử vẫn còn khắc ghi một diễn biến đen tối trong quan hệ nước ta và kẻ hàng xóm khổng lồ… Ngày này, năm ấy, tay láng giếng ngàn năm thâm độc đã bất ngờ phát động cuộc “chiến tranh phản kích tự vệ” (theo cách gọi của hắn) phi nghĩa nổ ra khắp các tỉnh biên giới phía Bắc với hơn nửa triệu binh lính ồ ạt kéo sang. Sau hơn một tháng cắn xé và chịu tổn thất nặng nề, nhục nhã, chúng tuyên bố rút quân. Đồng thời nói rằng đã “dạy cho Việt Nam một bài học”, “đánh sập huyền thoại bách chiến bách thắng của quân đội Việt Nam”… Tuy nhiên, thực tế ngược lại, chính nhật báo phố Wall của Mỹ, số ra ngày 6-3-1979 đã có bài viết với tiêu đề: “AI CHO AI BÀI HỌC!” nhận định: “Sau khi tính số lỗ lãi của đòn trừng phạt Việt Nam vừa qua của TQ, thế giới có thể nhất trí rằng. TQ đã phải rút khỏi cuộc chiến tranh với uy tín bị tổn thương và mặt mày đầy máu me thương tích… TQ chẳng được lợi gì trong cuộc tiến công Việt Nam."



Lịch sử đã minh chứng, TQ là quốc gia lật lọng, tráo trở và không lúc nào có thể không dè chừng. Chẳng phải chỉ có Việt Nam mà với nhiều nước khác, Bắc Kinh đều tìm cách gây hấn một cách bất ngờ. Có thể kể ra như cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ và nhất là với Liên Xô, cả hai lần chúng đều bất ngờ ra tay trước. Bài học mấy ngàn năm chưa bao giờ hết cảnh giác, sống chung với hắn như ở cạnh nhà tên đồ tể nát rượu với đầy thủ đoạn và sự cục cằn. Từ ngày cô gái ngây thơ Mị Châu đem "trái tim lầm lỡ để lên đầu" cho đến tận hôm nay, kẻ chung vách, sát tường với chúng ta vẫn ấp ủ, bày diễn mọi cách, mọi trò để thôn tính, áp đặt không chỉ nhà kế bên mà còn mộng bá vương với mọi dân tộc khác. Thôi thì trong lúc chưa làm bá chủ được thì thi thoảng hắn giở chứng lên lại đá đít, bợp tai, bóp zái... mấy ông em thấp cổ bé họng hơn mình. Nhưng hẳn trời cao đất dày và thiên hạ đều biết rằng, nếu cứ tiếp tục với những mưu đồ hèn hạ, động thủ đê tiện như vậy, ắt hẳn sẽ tới lúc người Hán phải trả giá bởi chính lòng tham và sự bẩn thỉu của mình.

Mọi thời đại, chính quyền Việt Nam đều kiên quyết khẳng định, độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia là nguyên tắc bất di, bất dịch. Ngay cả ttrong hời điểm chúng ta còn nhờ rất nhiều vào Trung Quốc những thứ rất thiết yếu như lương thực và vũ khí, nhưng khi họ mời NiXon sang thăm để đàm phán và lấy cuộc chiến tranh Việt Nam để mua bán lợi ích của họ, thì trên báo Nhân dân đã viết một câu: “Chúng ta đang sống ở một thời đại mà không phải các nước lớn có thể làm mưa làm gió, hoặc định đoạt số phận của nước nhỏ”. Đó là bản lĩnh của chúng ta, là ý chí của chúng ta. 800 năm trước, Đại Việt sử ký của sử thần Lê Văn Hưu đã viết: " Tiền Ngô Vương có thể lấy quân mới họp của nước Việt ta mà đánh tan được trăm vạn quân của Lưu Hoằng Tháo, mở nước xưng vương, làm cho người phương Bắc không dám sang nữa. Có thể nói là một lần nổi giận mà yên được dân, mưu giỏi mà đánh cũng giỏi vậy...". Bấy lâu nay, một mặt Hán quốc luôn sẵn sàng bắt tay và giao giảng khẩu hiệu chí tình, chí lý với Việt Nam nhưng động thủ thì lại tiểu nhân, hèn hạ, hung hăng không coi ai ra gì. Rõ rằng lời nói và hành động của Trung Nam Hải không hề thống nhất. Kẻ láng giềng phương Bắc vẫn luôn bày mọi mưu hèn kế bẩn nhằm o ép, thôn tính chúng ta bằng cách này hay cách khác.

Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã lùi xa mấy chục năm, tình hình biên giới lắng dịu nhưng những đau khổ, tổn thất mà nhân dân Việt Nam phải gánh chịu vẫn chưa thể nguôi ngoai. Những bài học xương máu về mối quan hệ với ông hàng xóm bẩn tính cần được nhận thức đầy đủ với tất cả mọi người. Mùa xuân, năm mới không nên nói chuyện chiến tranh nhưng vết thương cũ vẫn còn đó và lại đau nhức nhối mỗi khi trở giời với rất nhiều gia đình, xóm làng và cả chính những người lính còn được trở về sau cuộc chiến. Chúng ta phải nhắc để nhớ:

Ngậm máu phun người chẳng biết nhơ
Ăn không nói có rất chi trơ
Sở trường “chú cuội” Trung Nam Hải
Miệng há, răng nhe, mặt tỉnh bơ. 
Huyết quản sục sôi máu bá quyền
Điều quân, chuyển pháo giáp đường biên
Súng to, súng nhỏ thi nhau bắn
Uy hiếp, may ra tiểu bá… kiêng!
Lao Chải, Hà Giang tội ác Tàu
Thay đen đổi trắng làm sao được
Tội ác sờ sờ đó chạy đâu…

Hải Trang

Sunday, February 15, 2015

NGÀY 17/2 KHÔNG PHẢI LÀ NGÀY KỶ NIỆM CHIẾN THẮNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC MÀ LÀ NGÀY 18/03

Nếu muốn kỷ niệm, ca ngợi, biết ơn chiến công đánh bại giặc Tàu xâm lược, để làm gương chiến đấu cho con cháu, để cho con cháu ngày sau tiếp tục noi theo đánh giặc bảo vệ làng xóm đất nước quê hương thì cần kỷ niệm ngày thắng giặc.


Vào những ngày này 36 năm trước (17/02/1979 – 17/02/2015), bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh bất ngờ xua hơn 50 vạn quân vượt biên cương, hùng hổ xua quân đánh thẳng vào 6 tỉnh miền Bắc Việt Nam, mở màn cuộc chiến tranh xâm lược nước ta.







Đất nước Việt Nam lúc bấy giờ đang là một đất nước mang đầy thương tích chiến tranh, chịu nhiều hậu quả chiến tranh tàn khốc, chịu đựng gần 9 triệu tấn bom và chất độc hóa học, nhiều gần gấp 3 lần tổng số bom cả thế giới rải vào nhau trong 2 cuộc Thế chiến. Việt Nam vừa trải qua thời kỳ chiến tranh dài nhất trong Việt sử và một trong các thời kỳ chiến tranh dài nhất trong lịch sử thế giới.



Quân đội Nhân dân Việt Nam lúc đó đang là một quân đội mang đầy vết thương chiến tranh chưa lành, đang vướng chân và chịu gánh nặng Campuchia, phải bổ sung nhiều lính mới cho chiến trường ở cả hai đầu đất nước, phía Nam và phía Bắc.

Song quân ta, dưới sự lãnh đạo của Đảng, TBT Lê Duẩn, và sự tham mưu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã đánh bại và đẩy lùi hơn 50 vạn quân Trung Quốc xâm lược, gây cho chúng những tổn thất vô cùng lớn lao. Kết quả là chúng phải đơn phương lui binh về nước sau những thiệt hại nặng nề. Nhục nhã chuồn nhanh trước khi quân chủ lực Việt Nam ra Bắc.

Sau 1 tháng thử lửa, Bắc Kinh thừa biết rằng nếu ngay cả những tân binh địa phương, bạch đầu quân, nữ du kích, dân quân, tự vệ mà họ còn không vượt qua nổi, thì chắc chắn họ không có cơ hội nào cầm cự nổi với lực lượng đại quân, tinh binh, các lực lượng chủ lực, thiện chiến, nhiều kinh nghiệm chiến đấu, nhiều chiến công của Việt Nam, những sư đoàn vừa mới giao chiến và đánh bại đạo quân vô địch Hoa Kỳ cách đây không lâu.

Đó là lý do Trung Quốc phải bắt đầu rút quân từ ngày 5 tháng 3. Việt Nam nói rằng sẽ thả cho Trung Quốc rút về, nhưng sau đó bất ngờ đón đánh, truy kích, phục kích nhiều nơi để răn đe, trả đũa. Do đó mà chiến sự tiếp diễn nhiều nơi. Và phải đến ngày 18 tháng 3 năm 1979 thì Trung Quốc mới hoàn thành việc rút quân sau 13 ngày lui binh "trầy da tróc vẩy".

Nên xác định đúng ngày 18 tháng 3 là ngày kỷ niệm chiến thắng biên giới phía Bắc 1979

Bắt đầu từ ngày 17/2/2015, cùng với sự kiện Trung Quốc kéo quân sang xâm lược Việt Nam vào ngày này 36 năm trước, BBC Việt ngữ và nhiều blogs đăng nhiều bài về cuộc chiến này. Nhiều người còn gọi đó là để "kỷ niệm" cuộc chiến tranh này. Lúc đầu tôi cũng không nghĩ nhiều, thấy thì cũng đúng, định hòa theo những người đó viết bài "kỷ niệm ngày 17/2". Nhưng giật mình nghĩ lại thì thấy có vấn đề rất lớn, chúng ta đã nhầm lẫn ngay từ đầu.

Từ mấy ngàn năm trước đến ngày nay, ở nước Việt cũng như các nơi khác trên thế giới, người ta thường chỉ kỷ niệm những sự kiện tích cực, những sự kiện đem đến niềm vui. Về chiến sử thì đó là những chiến công, những gương chiến thắng. Không ai đi kỷ niệm ngày người ta đánh mình cả.

Cha ông, cha anh chúng ta không đi kỷ niệm ngày giặc Nguyên, giặc Thanh vào đánh ta. Dân ta không kỷ niệm ngày quân Pháp - Tây Ban Nha (1858) và Mỹ (1965) đổ bộ vào cảng Đà Nẵng. Dân ta kỷ niệm chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa, Điện Biên, Điện Biên Phủ trên không, sự kiện ký hiệp định Paris, Đại thắng mùa xuân. Tức là những chiến công hoặc những sự kiện quan trọng mang tính bước ngoặt dẫn đến chiến thắng và thằng giặc phải cút khỏi nước ta. Không ai đi "kỷ niệm" ngày thằng giặc đánh mình cả.

Ngoài trường hợp những sự kiện quân sự diễn ra trong 1 ngày (ví dụ Trân Châu Cảng, hải chiến Trường Sa....), ngày đánh lui, đánh thắng địch cũng là ngày địch đánh ta, thì không ai ở Việt Nam và trên thế giới này kỷ niệm ngày địch đánh ta, mà họ chọn ngày đánh lui địch để làm ngày kỷ niệm. Các cụ ta không kỷ niệm ngày quân Pháp đổ bộ nổ súng đánh Đà Nẵng, thay vào đó là kỷ niệm ngày giành được độc lập, ngày thắng giặc, ngày đánh đuổi quân giặc về nước, ngày mở đường cho quân Pháp, quân Mỹ về nước, ngày giải phóng, ngày thống nhất. Cũng như người Mỹ không kỷ niệm ngày thực dân Anh đưa quân vào đánh. Họ kỷ niệm ngày đánh đuổi quân Anh và lấy đó làm lễ Độc Lập (Independence day). Kể cả các lễ hội dân gian cũng không ai đi kỷ niệm những ngày như vậy.

Tôi nghĩ hiện tượng đó là hợp tình hợp lý, bởi vì nếu kỷ niệm ngày giặc đánh mình thì nó nói lên điều gì, nó gởi lên thông điệp gì, nó gởi thông điệp gì cho giới trẻ và con cháu đời sau?Nó có nghĩa là ta lấy thằng giặc làm trung tâm và nhân vật chính. Ta kỷ niệm ngày thằng giặc đánh ta. Ta kỷ niệm một hành động của giặc, kỷ niệm hành động đánh ta của giặc. Thay vì kỷ niệm ngày vui chiến thắng của ta. Kỷ niệm hành động của ta, kỷ niệm hành động đuổi giặc của ta. Kỷ niệm sự thắng lợi của ta. Lấy ta làm trung tâm và nhân vật chính.

Như vậy, theo tình lý trên, theo truyền thống cha ông, thì ngày cần kỷ niệm là ngày chiến thắng biên giới phía Bắc, chính là ngày 18/3, là ngày mà đoàn quân xâm lược sứt mẻ của Trung Quốc hoàn thành việc rút đại quân ra khỏi Việt Nam, để lại hàng vạn xác đồng đội xâm lăng. Chứ tuyệt đối không phải là ngày 17/2. Đó là tư tưởng của nạn nhân đưa đầu chịu đánh, chứ không phải là tư tưởng của một dân tộc quật cường chống xâm lược và quyết chiến quyết thắng bọn giặc xâm lược. Chúng ta nên kỷ niệm ngày ta đuổi giặc, ngày ta thắng giặc. Không nên kỷ niệm ngày giặc đánh ta, ngày ta bị đánh, ngày ta bị giặc đánh.

Tôi không rõ đây là tư tưởng thuộc địa hay "văn hóa buồn bã", tinh thần tiêu cực, hay "ai đó" cố ý kích thích lòng căm thù nước Trung Quốc và tinh thần bài Hoa (nếu nhớ không lầm thì chính BBC Việt ngữ là kênh đầu tiên khởi sự đăng bài dồn dập về ngày 17/2 hàng năm), nhưng nói chung đây là một tư duy không đúng và mâu thuẫn với chủ đạo dân tộc Việt Nam, đi ngược với những truyền thống mà cha ông, cha anh ta hay làm.

Bên Trung Quốc, nhiều người kỷ niệm ngày 17/2 là ngày TQ đem quân tấn công Việt Nam, chứ họ không kỷ niệm ngày 18/3 là ngày họ lết về nước với những người lính thân tàn ma dại, mình đầy băng bó, bỏ lại hàng vạn xác đồng đội phơi la liệt khắp 6 tỉnh biên giới Việt Nam. Phải chăng BBC Việt ngữ đã rập khuôn quan điểm chính thống của Trung Quốc về kết quả cuộc chiến? Người Hán chưa bao giờ thừa nhận thất bại trong tất cả các cuộc chiến nào của lịch sử Trung Quốc. Cuộc chiến này cũng không ngoại lệ. Phải chăng mục đích của BBC Việt ngữ là biến một sự kiện kỷ niệm chiến thắng tích cực thành một sự kiện tưởng niệm chiến bại buồn bã tiêu cực? Hay biến thành một ngày "quốc hận" nào đó?

Nếu muốn kỷ niệm, ca ngợi, biết ơn chiến công đánh bại giặc Tàu xâm lược, để làm gương chiến đấu cho con cháu, để cho con cháu ngày sau tiếp tục noi theo đánh giặc bảo vệ làng xóm đất nước quê hương thì cần kỷ niệm ngày thắng giặc, ngày mà chúng nó cút về nước, chứ tuyệt đối không phải là ngày mà chúng nó đánh ta. Đó là ngày của nạn nhân bị ăn đòn, không phải là ngày chiến thắng, ngày đánh bại kẻ thù. Ngày kỷ niệm cuộc chiến biên giới phía Bắc 1979 phải là ngày 18 tháng 3. Chúng ta nên làm theo phong tục tập quán, truyền thống văn hóa của ông cha.

Phong Linh