Showing posts with label Hải chiến hoàng sa 19/1/1974. Show all posts
Showing posts with label Hải chiến hoàng sa 19/1/1974. Show all posts

Wednesday, March 25, 2015

SINH THÁI VÀ SINH LỜI

Tôi cần phải nhắc lại nhiều nhiều lần nữa, mọi tiến bộ đều đòi hỏi hy sinh, một dân tộc giỏi, hùng mạnh là một dân tộc dám phá núi, san rừng, lấp bể, thiên nhiên phải phục vụ con người chứ không thể có chuyện ngược lại, lợi ích kinh tế và môi trường, xã hội phải được đặt ngang hàng nhau, vì lẽ đơn giản, khi đói, người dân sẽ phá hoại môi trường nhanh và khủng khiếp hơn bất kỳ một doanh nghiệp bất lương nào.


Mời các bạn đến thăm quan thành phố Brisbane nước Úc nơi có con sông quê vĩ đại cùng tên, mới năm ngoái thôi, thành phố này đã khánh thành một công trình thế kỷ là cầu đi bộ giữa sông thay thế cho cây cầu cũ bị lũ phá huỷ tan tành vào năm 2011. Công trình này tiêu tốn tới 72 triệu đô la, dài 870 mét và rộng 6 mét (rộng hơn cầu cũ 1 mét) và là niềm tự hào của cả thành phố.

Brisbane Riverwalk trong quá trình thi công

Trong quá trình lập dự án thi công, công trình đã vấp phải sự phản đối kịch liệt của tầng lớp cần lao và một số nhà môi trường học do lo ngại ảnh hưởng tới dòng chảy, địa chất và hệ sinh thái, mà lý do được đưa ra nhiều nhất là sự đe doạ biến mất của loài cá tuyết sông đặc hữu. Để thi công công trình này, người ta đã đổ xuống dòng sông hàng triệu khối đất đá để giữ vững những trụ cầu bê tông khổng lồ, mỗi trụ cầu này cắm sâu 18 mét và cần một quả núi đá hộc nho nhỏ bọc dưới chân để giữ cho nó không đổ. Nói không ngoa, nó không chỉ là một cây cầu, nó còn là một con đập ngầm khổng lồ.

Trụ cầu bê tông của Brisbane Riverwalk, to bằng 2, 3 căn nhà Phố Cổ

Và giờ đây, công trình đã hoàn thành, rực rỡ, huy hoàng, là biểu tượng cho sự văn minh, hiện đại, hoà hợp giữa con người và thiên nhiên của nước Úc. Cá tuyết vẫn sống khoẻ, còn thành phố mỗi năm có 5,5 triệu lượt khách tới tham quan du lịch, và con số vẫn tăng đều hàng năm, tạo ra nguồn thu quan trọng cho kinh tế địa phương. Du khách đến Brisbane không thể bỏ qua cơ hội được trải nghiệm cảm giác đạp xe trên cây cầu zigzag giữa lòng sông hùng vĩ thưởng thức từng luồng gió biển cận nhiệt sảng khoái.

Brisbane Riverwalk sau khi hoàn thiện

Nếu không có sự quyết liệt, dám nghĩ dám làm và đồng lòng nhất trí của toàn Đảng, toàn dân Australia, thì liệu kỳ quan nhân tạo kia có được hoàn thành không? Chắc chắn là không.


Brisbane Riverwalk chụp từ vệ tinh

Nhìn sang nước ta mà buồn, phong trào phản đối dự án lấn sông Đồng Nai xây khu đô thị, khách sạn, văn phòng hiện đại đang dâng cuồn cuộn hơn cả nước về mùa lũ, lý do đưa ra rất mập mờ là nó sẽ ảnh hưởng tới dòng chảy tự nhiên và cuộc sống của cư dân quanh khu vực đó (lý do ảnh hưởng tới việc cấp nước sinh hoạt cho TP.HCM là vớ vẩn không đáng bàn, vì dù có lấp bao nhiêu đi chăng nữa, có chăng chỉ thay đổi vận tốc dòng chảy của sông đoạn bị lấp, chứ lượng nước chảy qua sông mỗi ngày không hề thay đổi).

Dự án cải tạo cảnh quan đô thị đã triển khai được một phần chụp từ vệ tinh, diện tích lấn chiếm sông sau khi hoàn thành là rất nhỏ và không ảnh hưởng gì tới hệ sinh thái.

Một khu đô thị mới xây lên trên mặt sông có thực sự đập nồi cơm của cần lao? Điều dễ thấy nhất là giá nhà đất của dân cư xung quanh sẽ tăng vọt và nhiều việc làm mới sẽ được tạo ra trong và sau dự án, nếu được ở ngay bên cạnh núi vàng mà bị đói, thì đó không phải lỗi của doanh nghiệp hay dự án, mà là lỗi của chính bản thân họ.

Công trường đang dang dở, ước mơ hiện đại hóa lại một lần nữa có nguy cơ bị bỏ dở

Hãy cứ kiên định mà làm, nếu mất, ta chỉ mất sự nghèo đói, nếu được, đó là tiền đề để đi tới văn minh. Vì nếu như không có dự án, bờ sông đằng nào cũng là chỗ cho cần lao đổ rác thôi, có phỏng?

Phối cảnh dự án đẹp như tranh sau khi hoàn thành, dân ta dường như chỉ thích những thứ nhỏ nhỏ như nhà ống vài chục mét vuông, những thứ to đẹp đều mặc định phải là xấu xa

Kẻ thù của sự tiến bộ là ngu dốt, nhưng nguy hiểm nhất là khi sự ngu dốt được hà hơi, tiếp sức bởi những kẻ đạo đức giả cầy.

Chung Nguyễn

Monday, March 23, 2015

HÀ NỘI MÙA NÀY.....

Đất nước chúng ta mùa này vui lắm!

Hà Nội chúng ta mùa này vui lắm!
Người Hà Nội có vẻ như có quá nhiều tình yêu, và họ không biết nên tiêu tốn vào đâu cho hết lượng tình yêu khổng lồ trong người họ. Họ yêu từ con chó ở làng thịt cầy Nhật Tân, yêu qua con lợn ở làng Ném Thượng, xót thương cho con ruồi lầm đường nhỡ lối bay vào chai nước ngọt của Tân Hiệp Phát. và thậm chí thổn thức với cả những thân cây vừa được/bị chặt hạ trong đợt tiễu trừ vừa rồi của Thủ đô dấu yêu.

Họ thắp nhang và cúng cho cây bằng ...mít, rất ngọt ngào và bình dị, và khóc cho cây.


Họ mặc áo the, quàng khăn đóng, và khóc cho cây.

Họ quỳ mọp xuống đất và thốt lên những lời khấn bi ai, não nề cho cây. Điều mà có thể thậm chí họ còn chưa làm đối với đấng sinh thành của mình...



Họ ôm lấy cây, và mời mọc người khác hãy ôm lấy họ, để biểu thị tình yêu son sắt và sự sẻ chia của mình.

Họ có đủ mọi thứ cung bậc tình cảm. Họ làm cho nhân dân cả nước tự hào hơn về Hà Nội. Họ làm cho khách ngoại quốc tự hào về Việt Nam. Một dân tộc tràn ngập tình yêu động vật và hoa cỏ đến mức đủ để phân phát cho bất cứ dân tộc nào còn thiếu thốn những thứ đó.

Họ quá bận rộn với chó, lợn, ruồi muỗi, và cây cối, để chưa tính đến một thứ, là tình yêu của người dành cho người, của đồng loại dành cho đồng loại, của đồng bào dành cho đồng bào.

Họ chưa kịp và chưa có thời gian để quan tâm trước việc cả làng đánh chết một người trộm chó, thậm chí oánh chết xong còn đốt xác linh đình.

Đơn giản vì tình yêu đối với chó của họ quá lớn, lớn hơn đối với người, và họ cũng đang quá bận rộn với lợn!
-----
Tuấn Nguyễn

Tuesday, March 17, 2015

YÊU TỔ QUỐC VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC

Một đặc điểm nổi bật trong lịch sử nước ta là dựng nước luôn đi đôi với giữ nước.


Vì sao gọi là "nước" mà không phải là đất, không khí hay một vật chất nào khác. Có lẽ nguồn gốc của "nước" (Tổ quốc) có lịch sử và xuất phát từ nền văn minh lúa nước. Khi mà muốn trồng lúa nước thì một điều kiện quan trọng là Nước. "Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống", câu nói khẳng định vị trí hàng đầu của nước, là tài nguyên quý giá trong trồng lúa nước nên dân ta rất yêu quý nước. Để giữ nước cho thửa ruộng của mình thì người ta phải đắp bờ thửa. Vì thế, mỗi người phải xác lập một "lãnh thổ" của mình để canh tác, phải lấy nước vào và giữ không cho nước chảy sang "lãnh thổ"của người khác,"nước của tôi" khi đó có giá trị khẳng định tương đương với "ruộng (lãnh thổ) của tôi". "Nước" dần dần được hiểu với phạm vi rộng lớn là lãnh thổ quốc gia, là Tổ quốc. 

Và dân ta có truyền thống là "lòng nồng nàn yêu nước"!

Ngày nay, Tổ quốc Việt Nam là nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam,là một nhà nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, các hải đảo, vùng biển, vùng trời.

Độc lập là vấn đề cơ bản nhất của mỗi quốc gia, mỗi dân tộc, vì trên cơ sở độc lập mới có chủ quyền, mới tự mình quyết định mọi vấn đề về đối nội cũng như đối ngoại. Độc lập thực sự là không chịu sự áp đặt ý chí của thế lực bên ngoài cũng như không chịu sự chiếm đóng, đô hộ của nước ngoài dưới bất kỳ hình thức nào; đồng thời cũng chỉ có được độc lập thực sự khi đất nước không bị chia cắt. Độc lập,chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ là những yếu tố có quan hệ mật thiết, hữu cơ và không thể thiếu của chủ quyền dân tộc cơ bản.

Ở Việt Nam ta, quyền dân tộc cơ bản này được nhân dân ta giành được bằng xương máu trong đấu tranh cách mạng của các thế hệ, chúng ta phải trân trọng gìn giữ. Tuy ngày nay nhân dân ta được sống trong hòa bình, nước ta đã độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ nhưng thế giới vẫn tồn tại các chế độ xã hội khác nhau, đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc ngày càng trở nên quyết liệt và phức tạp; các thế lực thù địch với nền độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân ta vẫn không từ bỏ dã tâm, vẫn tiếp tục các âm mưu và hành động trước mắt cũng như lâu dài chống lại quyền dân tộc cơ bản của nhân dân ta, vì vậy chúng ta phải tăng cường bảo vệ Tổ quốc.

Tổ quốc Việt Nam là Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa. Chế độ Xã hội chủ nghĩa được thiết lập trên đất nước Việt Nam là sự lựa chọn tự giác của nhân dân ta, theo con đường mà Đảng cộng sản Việt Nam và chủ tịch Hồ Chí Minh soi sáng cho toàn dân tộc, con đường mà nhân dân ta đã kiểm nghiệm tính đúng đắn trong đấu tranh giải phóng dân tộc và đấu tranh vì dân chủ, công bằng và tiến bộ xã hội.
Bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa là bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, bảo vệ Nhà nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa và chế độ Xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam.

Lan Hương


Saturday, March 14, 2015

TRÒ LỐ CỦA NO U HÀ NỘI TRONG NGÀY 14/03

Ngày 14-03, ngày đau buồn, ngày tang thương đối với Hải quân nhân dân Việt Nam nói riêng và Quân đội cũng như nhân dân cả nước nói chung, 64 chiến sĩ công binh hải quân, vòng tròn bất tử trên Gạc Ma, đã ngã xuống, đã không bao giờ trở về được với quê hương được nữa.


Sự hi sinh của các chú các bác, trọn đời này cả dân tộc không bao giờ quên được, quên làm sao được ngày ấy, thế hệ đi sau cũng như thế hệ của các liệt sĩ ấy mãi mãi khắc ghi trong lòng. Ấy thế mà, lại có những con người không nhân cách, không đạo đức, lại lôi sự hi sinh anh dũng của các anh hùng dân tộc như vậy ra để làm bình phong cho những trò lố của mình.

Bờ Hồ, tượng đài Lý Thái Tổ 14-3-2015, 1 hội lâu nhâu cả già lẫn trẻ, kể cả trẻ con bé tí tí, hừng hực khí thế mang vòng hoa, mang khẩu hiệu đến với ý định tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma năm ấy, thoáng qua tưởng là họ tốt, nhưng thật ra là đếch phải, cả 1 đám lâu nhâu lâu nay chỉ biết chống phá chính quyền, chống phá lại chính cái đất nước mà họ sinh ra và sinh sống, đã bao năm nay sao không bao giờ tưởng niệm, đến bây giờ mới tưởng niệm, và cách tưởng niệm của họ cũng thật hài hước, ra tượng đài 1 vị vua để tưởng niệm anh hùng liệt sĩ? Sao không phải là tượng đài Bắc Sơn? Hay tại Bờ Hồ đông người nên dễ dàng cho các vị làm loạn hơn? Sao không đi về quê hương, thăm các gia đình thân nhân những liệt sĩ đã ngã xuống, sao không tỏ lòng tri ân bằng việc thắp nén nhang cho họ, mà đàn đàn đống đống kéo ra Bờ Hồ, làm những trò lố lăng hết sức. 

Tưởng niệm mà mang theo băng rôn hô hào? Tưởng niệm mà để 1 lũ con nít ranh đi và chửi? Tưởng niệm mà để 1 con mụ cầm đầu văng tục? Tưởng cái mả cha chúng bay ở đấy à? Buồn mồm hỏi Gạc Ma ở đâu, có đứa bảo ở Hoàng Sa? CLGT, thế chúng bay tưởng niệm láo lếu à, mà tưởng niệm 64 liệt sĩ Gạc Ma sao lại có cả hình VNCH? Nếu hôm nay không có những thanh niên yêu nước, những cựu chiến binh đã từng vào sinh ra tử, thì chúng, lũ thấy giặc là chạy nhưng đến lúc yên bình lại kêu gào to mồm, sẽ bày ra thêm những trò lố lăng gì nữa? Xúc phạm đến bộ mặt đất nước đã không thể chấp nhận được, còn dám xúc phạm đến anh linh những liệt sĩ thì quả đáng muôn chết.









Với tôi, 64 chiến sĩ mãi mãi nằm lại ở Gạc Ma năm 88 hay 74 chiến sĩ VNCH ra đi ở Hoàng Sa năm 74 đều là anh hùng, đều là con dân Việt Nam máu đỏ da vàng cả, và dân tộc này sẽ ghi nhớ mãi sự hi sinh của họ.

Hãy để cho anh linh của họ mãi mãi yên nghỉ, đừng bao giờ xúc phạm sự hi sinh của họ bằng những trò lố, cái dân tộc này bình thường thì không sao chứ có biến thì chúng bay sẽ hiểu Việt Nam là như thế nào, bè lũ phản động tay sai ạ.

Đức Anh

Monday, February 23, 2015

ĐI LÍNH ....

Nhân chuyện thế sự nóng bỏng, nhiều người mong mỏi viết đơn, hăng hái sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ khi Tổ quốc cần, thậm chí xác định cả hy sinh xương máu và cuộc đời... Nhưng cũng không ít kẻ hoang mang, lo sợ tích trữ vàng bạc, ngân lượng để chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy, hay có khi né trốn khỏi nghĩa vụ với Đất nước, dân tộc khi sơn hà xã tắc lâm nguy...





Mình ngồi đọc lại “Hịch tướng sĩ” mà càng thấm vì sao trên nhiều đảo của Trường Sa đều có xây đặt tượng đài Quốc công tiết chế, Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn. Ngót 800 năm trước, năm 1284, đế chế hùng mạnh nhất thế giới khua vó ngựa hòng thôn tính nước Nam, tướng quân Trần Hưng Đạo đã viết bài hịch kêu gọi binh lính bất hủ:

“... Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau. Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

... Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào!

Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; nên lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?...”. (Trần Quốc Tuấn).

Nhìn lại thời phong kiến, có lúc có khi việc đăng lính kém cỏi, người thì thuê mướn kẻ nghèo khó đi thay cho mình. Người thì tiếng đi lính nhưng quan bán phòng cho, lấy ít tiền mà cho ở nhà, chỉ khi ứng điểm mới phải ra. Mà đến lúc điểm quân lại buồn nữa, binh lính phân nửa là kẻ bủng beo gầy yếu, gươm giáo thì hoen rỉ, súng bắn chẳng nên, bao điều hủ bại...

Nay nhờ Nhà nước bảo hộ, chỉnh đốn lại ngạch binh, nhờ cách trang bị, luyện tập cũng cường tráng hơn xưa bội phần. Nhưng còn một điều là ta chưa mấy người hiểu được đi lính là một nghĩa vụ rất lớn của con người và là trách nhiệm chung với xã hội. Gọi lính ở làng nào, xã nào, phường nào... người ta đều có ý đùn đẩy, tị nạnh nhau, vẫn tỏ ra sợ hãi phải đi xông pha nơi này nơi khác. Trừ ra mấy người nghèo khó, còn những nhà khấm khá, không mấy khi chịu ra lính. Chính điều ấy làm dân khí nhút nhát, gây ra sự hèn yếu.

Xem như ở nhiều nước phát triển, bất cứ hạng người nào, ai ai cũng phải đăng một khóa lính mà những khi có việc chiến tranh thì nhân dân lại vui lòng mà tranh nhau ra ứng mộ. Thế có phải là người ta trọng nghĩa vụ mà lại càng làm cho nước được cường thịnh, vẻ vang hay không !

Binh lính là người giữ cuộc an bình cho đất nước và cũng là một phần người làm cho danh giá quốc gia với hoàn cầu, thì họ chính là người nên trọng. Trừ nhà nước đã có cách hậu đãi, còn về trong dân, mọi người cũng nên đem lòng hảo tâm, hữu ái mà đối xử với người đi lính để người ta nức lòng mà mong ra. Mà người đi lính cũng nên lấy việc đó làm vẻ vang chứ đừng cho là một việc khổ sở. Như vậy thì lòng người mới phấn chấn, quốc gia mới cường thịnh được.

Hoàng Trường

Tuesday, February 17, 2015

AI CHO AI BÀI HỌC?

Hôm qua trên đường từ quê lên, tự dưng bố lại nói chuyện, Tết nhất thế này không biết tình hình bộ đội ở biên giới, hải đảo sao nhỉ… 
Thoáng giật mình, bỗng nghĩ đến ngày 17-2-1979, thế mà đã 36 năm - lịch sử vẫn còn khắc ghi một diễn biến đen tối trong quan hệ nước ta và kẻ hàng xóm khổng lồ… Ngày này, năm ấy, tay láng giếng ngàn năm thâm độc đã bất ngờ phát động cuộc “chiến tranh phản kích tự vệ” (theo cách gọi của hắn) phi nghĩa nổ ra khắp các tỉnh biên giới phía Bắc với hơn nửa triệu binh lính ồ ạt kéo sang. Sau hơn một tháng cắn xé và chịu tổn thất nặng nề, nhục nhã, chúng tuyên bố rút quân. Đồng thời nói rằng đã “dạy cho Việt Nam một bài học”, “đánh sập huyền thoại bách chiến bách thắng của quân đội Việt Nam”… Tuy nhiên, thực tế ngược lại, chính nhật báo phố Wall của Mỹ, số ra ngày 6-3-1979 đã có bài viết với tiêu đề: “AI CHO AI BÀI HỌC!” nhận định: “Sau khi tính số lỗ lãi của đòn trừng phạt Việt Nam vừa qua của TQ, thế giới có thể nhất trí rằng. TQ đã phải rút khỏi cuộc chiến tranh với uy tín bị tổn thương và mặt mày đầy máu me thương tích… TQ chẳng được lợi gì trong cuộc tiến công Việt Nam."



Lịch sử đã minh chứng, TQ là quốc gia lật lọng, tráo trở và không lúc nào có thể không dè chừng. Chẳng phải chỉ có Việt Nam mà với nhiều nước khác, Bắc Kinh đều tìm cách gây hấn một cách bất ngờ. Có thể kể ra như cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ và nhất là với Liên Xô, cả hai lần chúng đều bất ngờ ra tay trước. Bài học mấy ngàn năm chưa bao giờ hết cảnh giác, sống chung với hắn như ở cạnh nhà tên đồ tể nát rượu với đầy thủ đoạn và sự cục cằn. Từ ngày cô gái ngây thơ Mị Châu đem "trái tim lầm lỡ để lên đầu" cho đến tận hôm nay, kẻ chung vách, sát tường với chúng ta vẫn ấp ủ, bày diễn mọi cách, mọi trò để thôn tính, áp đặt không chỉ nhà kế bên mà còn mộng bá vương với mọi dân tộc khác. Thôi thì trong lúc chưa làm bá chủ được thì thi thoảng hắn giở chứng lên lại đá đít, bợp tai, bóp zái... mấy ông em thấp cổ bé họng hơn mình. Nhưng hẳn trời cao đất dày và thiên hạ đều biết rằng, nếu cứ tiếp tục với những mưu đồ hèn hạ, động thủ đê tiện như vậy, ắt hẳn sẽ tới lúc người Hán phải trả giá bởi chính lòng tham và sự bẩn thỉu của mình.

Mọi thời đại, chính quyền Việt Nam đều kiên quyết khẳng định, độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia là nguyên tắc bất di, bất dịch. Ngay cả ttrong hời điểm chúng ta còn nhờ rất nhiều vào Trung Quốc những thứ rất thiết yếu như lương thực và vũ khí, nhưng khi họ mời NiXon sang thăm để đàm phán và lấy cuộc chiến tranh Việt Nam để mua bán lợi ích của họ, thì trên báo Nhân dân đã viết một câu: “Chúng ta đang sống ở một thời đại mà không phải các nước lớn có thể làm mưa làm gió, hoặc định đoạt số phận của nước nhỏ”. Đó là bản lĩnh của chúng ta, là ý chí của chúng ta. 800 năm trước, Đại Việt sử ký của sử thần Lê Văn Hưu đã viết: " Tiền Ngô Vương có thể lấy quân mới họp của nước Việt ta mà đánh tan được trăm vạn quân của Lưu Hoằng Tháo, mở nước xưng vương, làm cho người phương Bắc không dám sang nữa. Có thể nói là một lần nổi giận mà yên được dân, mưu giỏi mà đánh cũng giỏi vậy...". Bấy lâu nay, một mặt Hán quốc luôn sẵn sàng bắt tay và giao giảng khẩu hiệu chí tình, chí lý với Việt Nam nhưng động thủ thì lại tiểu nhân, hèn hạ, hung hăng không coi ai ra gì. Rõ rằng lời nói và hành động của Trung Nam Hải không hề thống nhất. Kẻ láng giềng phương Bắc vẫn luôn bày mọi mưu hèn kế bẩn nhằm o ép, thôn tính chúng ta bằng cách này hay cách khác.

Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã lùi xa mấy chục năm, tình hình biên giới lắng dịu nhưng những đau khổ, tổn thất mà nhân dân Việt Nam phải gánh chịu vẫn chưa thể nguôi ngoai. Những bài học xương máu về mối quan hệ với ông hàng xóm bẩn tính cần được nhận thức đầy đủ với tất cả mọi người. Mùa xuân, năm mới không nên nói chuyện chiến tranh nhưng vết thương cũ vẫn còn đó và lại đau nhức nhối mỗi khi trở giời với rất nhiều gia đình, xóm làng và cả chính những người lính còn được trở về sau cuộc chiến. Chúng ta phải nhắc để nhớ:

Ngậm máu phun người chẳng biết nhơ
Ăn không nói có rất chi trơ
Sở trường “chú cuội” Trung Nam Hải
Miệng há, răng nhe, mặt tỉnh bơ. 
Huyết quản sục sôi máu bá quyền
Điều quân, chuyển pháo giáp đường biên
Súng to, súng nhỏ thi nhau bắn
Uy hiếp, may ra tiểu bá… kiêng!
Lao Chải, Hà Giang tội ác Tàu
Thay đen đổi trắng làm sao được
Tội ác sờ sờ đó chạy đâu…

Hải Trang

Saturday, January 17, 2015

NHỚ LẠI TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/1974 VÀ CHỐNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

Sắp đến ngày 19/1, ngày cách đây 41 năm Hải quân Trung Quốc thời đó, đã dùng vũ lực đánh chiếm Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam đang nằm trong sự chiếm đóng của Việt Nam Cộng hòa. Và 74 binh lính, sĩ quan Hải quân VNCH đã tử trận trong cuộc đụng độ với Hải quân Trung Quốc.


Mấy năm trở lại đây, mỗi dịp ghi nhớ ngày Trung Quốc tấn công chiếm đóng Hoàng Sa của Việt Nam 19/1/1974, thì lại dấy lên những mưu toan đòi công nhận 74 binh sĩ, sĩ quan Hải quân VNCH tử trận là “Yêu nước”, thậm chí là “Liệt sĩ”…Năm 2014, giặc còn biểu tình ở Hồ Gươm “Tưởng nhớ”, “Vinh danh” nữa chứ.


Phản động biểu tình ở Hồ Gươm năm 2014

Trước hết, VNCH là cái tổ chức quái thai trong lịch sử Việt Nam, do đế quốc Mỹ thời đó dựng lên, để ngăn chặn Tổng tuyển cử thống nhất hai miền Nam - Bắc vào năm 1956, nhằm chia cắt lâu dài đất nước Việt Nam, hòng tạo lập một nửa nước Việt Nam, thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ.

Cái chính quyền quái thai VNCH là tay sai của Mỹ, sự tồn tại của nó có thể chia làm 4 giai đoạn như sau:
Từ năm 1954 đến năm 1959: Là giai đoạn VNCH làm máy - chém cho Mỹ, để giết hại nhân dân Việt Nam yêu nước, chống giặc ngoại xâm và giặc tay sai bán nước. 
Từ năm 1960 đến năm 1965: Là giai đoạn Mặt trận Dân tộc Giải phòng Miền Nam Việt Nam ra đời, lãnh đạo Nhân dân miền Nam vùng lên kháng chiến, thì VNCH làm bia - đỡ - đạn cho lính Mỹ, chết thay cho lính Mỹ, vì lúc này Mỹ chưa đổ quân vào Việt Nam. 
Từ năm 1965 đến năm 1973: Mỹ đổ nửa triệu quân thường trực cùng hàng chục ngàn quân chư hầu vào miền Nam. Đây là giai đoạn VNCH chuyên nấp-sau-xác-chết-lính-Mỹ, để bắn giết nhân dân cả nước đang kháng chiến chống Mỹ và Ngụy tay sai. 
Từ năm 1973 đến năm 1975: Lính Mỹ bị mời cút xéo khỏi bờ cõi Việt Nam. Đây là giai đoạn VNCH buộc phải thay-đổi-màu-da-xác-chết từ trắng pha vàng sang vàng không trắng, để tiếp tục bắn giết người Việt Nam.
Vì những lý do nêu trên: 
Tất cả những ai vì thiếu hiểu biết, hoặc bị lừa bịp, mà đã vô tình phục vụ cái tổ chức quái thai VNCH, thì đều không phải và không thể là người “Yêu nước”. 

Ngược lại, tất cả những ai, đã cố tình phục vụ cái quái thai VNCH để có lon, có chức, có tiền trên đau khổ của nhân dân và đất nước, thì không những không phải là người “Yêu nước”, mà còn là lũ tay sai phản quốc.

Khẳng định như vậy là vì, nếu ai yêu nước thực sự, thì họ đã rời bỏ cái tổ chức quái thai VNCH ngay từ đầu, hoặc sau này, đã nhận ra chính nghĩa để trở về với hòa hợp dân tộc, như đại đa số bà con, cô bác Việt Kiều khắp 5 châu 4 biển hôm nay, mà điển hình nổi bật là ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Nguyễn Phương Hùng hay ông Nguyễn Ngọc Lập v.v…

Với những luận điểm đã nêu trên đây, thì 74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, dù có bắn vào quân Trung Quốc xâm lược, thì cũng không thể gọi là “Yêu nước”. Yêu nước cái quái gì mà lại phục vụ cái quái thai VNCH, để nó dâng đất nước cho giặc Mỹ giày xéo, bắn giết và tàn phá, chống lại độc lập, thống nhất và hòa bình của đất nước cơ chứ !

74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, không những không phải là “Yêu nước”, - chúng chỉ tuân lệnh VNCH, bảo vệ Hoàng Sa như bảo vệ trại lính của chúng - mà ngược lại, chúng còn có tội ác trời không dung, đất không tha, là đã bắn vào các chiến sĩ Hải quân của đoàn tàu không số, trên đường Hồ Chí Minh trên biển.

74 sĩ quan, binh lính này nếu không tử trận, mà còn sống, thì chúng sẽ trở về tiếp tục bắn vào Quân Giải phóng, bắn vào nhân dân Việt Nam yêu nước.

74 sĩ quan, binh lính này không chỉ có tội lỗi, mà còn có tội ác đối với đất nước. Tuy nhiên, với tinh thần xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước, thì hãy để 74 tên này ngủ yên, quên chúng đi, đừng đào bới chúng lên nữa để lấy chúng làm công cụ xuyên tạc lịch sử một cách ngang ngược và trắng trợn. Những kẻ mưu toan “Ca ngợi” 74 tên tội lỗi và tội ác kia mà không kèm theo sự lên án, thì đều là những kẻ xuyên tạc lịch sử.

Cuối cùng, đối với gia đình và thân nhân 74 binh lính, sĩ quan có tội lỗi và có tội ác này, thì hãy đối xử không phân biệt với họ, thậm chí hãy giúp đỡ họ tiếp tục hòa nhập cuộc sống chung của đất nước, vì chỉ có chồng, cha họ là có tội, chứ còn họ là vô tội, và họ vẫn là đồng bào ruột thịt con rồng cháu tiên của chúng ta.


Biểu tình gây mất TTATXH 18/01/2014

Ngày mai Chủ nhật 18/1/2015 không biết giặc có biểu tình “Tưởng niệm” ở Hồ Gươm như năm ngoái 2014 nữa không nhỉ. Nếu có, chúng có được nhân dân cho ăn no mắm tôm, trứng thồi rồi cho xuống Hồ Gươm bơi lội tung tăng tắm mát mùa đông không nhỉ.

Hoàng Trường