Showing posts with label 74 lính VNCH. Show all posts
Showing posts with label 74 lính VNCH. Show all posts

Sunday, May 3, 2015

GIÁ TRỊ CON NGƯỜI – GIÁ TRỊ BỨC TRANH

Giá trị của một con người là ở đâu ? Đó là ở nhân cách? Trí tuệ?…Tất cả đều không phải, giá trị của một con người nằm ở chính hành động của người đó. Nhân cách tuyệt vời ư, nó chỉ tuyệt vời khi đem đến những hành động tương xứng. Trí tuệ ư, một con người được coi là có trí tuệ chỉ khi có những hành động đúng đắn, chuẩn mực. Những hành động đó là kết quả tổng hợp từ nhân cách, trí tuệ, nó cũng giống như khi đánh giá một bức tranh vậy. Chúng ta chỉ có thể kết luận bức tranh có giá trị hay không khi nhìn nhận đánh giá tổng thể trên tất cả các mặt như giá trị văn hóa, giá trị thẩm mỹ, giá trị lịch sử… đánh giá cả ưu điểm và khuyết điểm của bức tranh đó để rồi đi đến kết luận giá trị bức tranh đó là như thế nào. 


Tác phẩm "The Scream" (Tiếng thét) - 1895 -của Edvard Munch, trị giá 120 triệu USD


Thế nhưng hiện nay có những kẻ luôn huênh hoang bản thân mình là những người thưởng lãm mỹ thuật sành sỏi, thậm chí là chuyên gia trong đánh giá mỹ thuật mà lại cố tình quên đi điều đó. Khi thưởng tranh chúng chỉ chăm chăm đánh giá cái khung gỗ xem đó có phải là gỗ quý hay không, được chế tác như thế nào, chúng cố tình bỏ qua thứ quan trọng nhất cần đánh giá đó chính là bức tranh. Đành rằng khung gỗ sẽ góp phần không trong việc nâng cao giá trị của một bức tranh nhưng nó không thể quyết định toàn bộ giá trị của bức tranh đó. 

Những kẻ đó chắc chắn biết điều đó, vậy thì tại sao chúng lại làm như vậy. Chỉ có một câu trả lời, chúng là những kẻ đầu cơ, những con buôn , chúng cố tình dìm giá trị bức tranh bằng cách chỉ ra những khuyết điểm, thậm chí lập lờ đánh lận tạo ra những màn hỏa mù để người khác tin những khuyết điểm mà chúng tạo ra là có thật, là rất ghê gớm để đạt được mục đích cuối cùng của chúng đó là sở hữu bức tranh đó. Chưa hết, thậm chí chúng chỉ là công cụ của một trùm đầu nậu nào đó, các trùm đầu nậu dày công xây dựng một mạng lưới “chim lợn” , “chim mồi” để tạo ra những thông tin hư thực khiến cho những người yêu tranh mất phương hướng cuối cùng tạo nên một sự hỗn loạn thông tin về giá trị của bức tranh. Đó là bản chất của “con buôn” mà chắc rằng ai cũng biết. 

Đánh giá một xã hội cũng giống như đánh giá một bức tranh vậy. Không bao giờ có một bức tranh nào hoàn mỹ, cũng như không bao giờ tìm được một con người hoàn mỹ. Thế nhưng có những kẻ chỉ nhìn vào những mặt trái của xã hội để hòng lên án xã hội đó. Trong mắt những kẻ đó chắc chắn không bao giờ xã hội mà chúng đang sống có ưu điểm, hoặc dù có thấy thì chúng vẫn cố tình che đậy, bôi đen bằng cách đánh giá lập lờ. Chúng ta có thể thấy bóng dáng của bọn chúng đầy rẫy trên mạng xã hội. Nói cách khác là khi đôi mắt đen tối thì nhìn thấy cái gì cũng đen tối. Như một người bạn đã nói: “Bọ hung thì thấy đâu cũng là phân”. Có những kẻ so sánh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của dân tộc Việt Nam thống nhất đất nước với việc phá vỡ bức tường Berlin, thực sự không thể hiểu kẻ đó có một chút suy nghĩ nào nữa hay không khi đánh đồng hoàn cảnh lịch sử, điều kiện địa lý cũng như tác động của quốc tế đối với hai quốc gia nằm cách xa nhau hàng chục ngàn cây số. 

Chúng nói rằng Việt Nam thống nhất đất nước bằng súng đạn, trong khi nước đức thống nhất không có bom đạn, và còn rất nhiều điều khác nữa. Tin chắc rằng người đó đủ hiểu vấn đề nhưng đó là cách để chúng tạo nên những hiểu lầm về lịch sử dân tộc đối với dân chúng. Bức tranh xã hội được đánh giá trên nhiều lĩnh vực, có những lĩnh vực đạt được kết quả cao nhưng bọn cơ hội không bao giờ nhìn nhận, chúng chỉ tập trung vào những thiếu sót. Đặc biệt là những thiếu sót do con người tạo nên, không loại trừ những con người đó một phần do bọn chúng tạo dựng. Để từ đó chúng tạo ra những luồng thông tin dư luận trái chiều, gây hoang mang mất tin tưởng vào bộ máy lãnh đạo, tạo ra sự bất ổn định trong đời sống xã hội. 

Giá trị của bức tranh Việt Nam đó là nó được vẽ bằng máu và nước mắt của cả một chiều dài lịch sử chống giặc ngoại xâm. Đó là bức tranh của cánh chim hòa bình được vẽ trên tấm vải toan nhuốm màu khói súng. Thế nhưng có những kẻ nói rằng “40 năm là quá đủ” , bọn chúng muốn nói “quá đủ cái gì?” , chẳng lẽ đối với chúng hòa bình như thế là quá đủ? 40 năm qua vẫn có bao người ngã xuống, máu nhuộn biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc, máu nhuộm Gạc Ma… hay chúng muốn trở lại cái thời bom Mỹ khoan thẳng trên phố Khâm Thiên, lửa cháy Mỹ Lai, máu nhuộm Thành cổ… chúng muốn lê máy chém đi khắp đất nước….? Thiết nghĩ chúng chưa đủ tư cách để làm nên điều đó, mà chúng chỉ hòng mong một thế lực nào đó bảo lãnh đưa chúng ra nước ngoài, nơi mà đối với chúng là một thiên đường. Vì lợi ích bản thân chúng sẵn sàng đạp lên lịch sử của cả dân tộc mà trong đó có cả cha anh của chúng đã viết bằng máu. Vì điều đó chúng sẵn sàng dựng lên những điều lố bịch nhất mà con người có thể nghĩ ra như trở thành “kẻ tuyệt thực lâu nhất trên thế giới”, hay là “người thằn lằn mọc chi nhanh nhất thế giới”.

Tuy nhiên chúng ta cũng cần phải nhìn nhận thẳng vào sự thật, tại sao chúng dễ dàng tạo nên được dư luận như vậy ? Trước hết đó là vì trên bức tranh vẫn còn những nhát cọ lạc lõng, phối màu không đúng. Thứ hai nữa là trong chính mỗi cá nhân mỗi người luôn tồn tại sự ích kỷ cá nhân. Ai cũng muốn hạ giá bức tranh đó để chiếm hữu, thậm chí không có ý sở hữu bức tranh nhưng muốn thể hiện mình là người biết thưởng tranh, bình tranh, biết chỉ ra các khuyết điểm của bức tranh, muốn thể hiện mình là người công minh, chính trực. Vô tình như vậy đã phá vỡ giá trị bức tranh mà chính mình là một trong 90 triệu họa sĩ góp phần vẽ nên bức tranh đó. Chúng ta là chủ nhân của bức tranh thì cần phải bổ sung những khuyết thiếu mà chúng ta phát hiện ra, chưa kể bức tranh đó còn do cha ông chúng ta để lại. Giá trị con người chúng ta thể hiện bằng chính hành động góp phần tôn cao giá trị của bức tranh chứ không phải dừng lại việc chỉ ra những khuyết thiếu để rồi cho những kẻ cơ hội lợi dụng phục vụ cho ý đồ cá nhân, những “con buôn” cơ hội luôn rình rập bàn tay nhớp nhúa từ trong bóng tối sẵn sàng vấy bẩn bức tranh của chúng ta.

Hiền Ngọc

Sunday, April 19, 2015

NỖI HẬN CỦA ĐÁM ĂN MÀY LỊCH SỬ!

Mấy ngày này, một số vị cờ vàng hải ngoại và cả đám cơ hội chính trị, vĩ cuồng trong nước rất "nhiệt tình" vào bình luận, vào cả inbox hay bóng gió, om sòm trên trang để "trao đổi lịch sự" với những ngôn ngữ rất ..nịch xự với mình, (mỗi tội hơi hằn học chút!).


Thấy buồn cười, đáng thương cho các vị, khi cố tình "tổ lái", lôi kéo mấy ông cựu binh có vấn đề về thần kinh và mấy ông hưu trí bất mãn (sau khi đã tạo ra bất mãn) vào để doạ các em tôi.

Kém!

Gửi chung các vị, các thánh những lời sau, và nếu muốn sẽ có tiếp!
Bài này, xin chào đón tất cả, bởi đây là lời quan thầy của chính các vị VNCH!

Ông ấy là tướng Nguyễn Cao Kỳ, cựu Phó Tổng thống của VNCH, trả lời phỏng vấn VTV1, ngày 30-4 cách đây 10 năm trước, như này thì có..chết không cơ chứ?

“Tôi vẫn nói với các anh em hải ngoại, tôi đã cùng chiến đấu với họ, và họ cũng như tôi đều mong muốn có một cái chiến thắng cuối cùng để mình thống nhất xứ sở, bởi vì đó là nhiệm vụ của mỗi người công dân Việt Nam.

Nhưng bây giờ tôi và họ không làm được việc đó, những người anh em phía bên kia làm được thì bây giờ phải chấp nhận đó là lịch sử.

Đất nước đã được thống nhất rồi, bây giờ còn ngoái cổ bảo phục quốc, nước Việt Nam có mất vào tây tàu đâu mà nói phục quốc, chưa kể một số người cho là 3 triệu người hải ngoại không thể nhân danh tổ quốc Việt Nam để nói chuyện với đất nước Việt Nam.

Những chuyện phi lý như vậy, tôi bảo, nếu thật sự họ yêu nước thì phải ngồi im suy nghĩ, biết suy nghĩ đừng hành động đi theo một lũ côn đồ, một lũ hám danh, hám lợi lừa gạt mọi người. Cứ nhân danh chính nghĩa quốc gia, nhân danh tự do dân chủ, nhân danh chống cộng để đi lừa gạt người ta, tôi phải nói sự chống đối ở bên này nó to tiếng, nó ồn ào lắm nhưng rất thiểu số, nếu mà người nước ngoài hoặc người trong nước cứ nhìn vào những người hề đó mà nói đây là hải ngoại thì đó là nhầm, thật sự là nhầm.

Đã 30 năm rồi người Việt hải ngoại chưa có một tổ chức thống nhất. Mặc dù hằng ngày trong 30 năm liền bất cứ địa phương nào, bất cứ một ông chính trị nào, một tờ báo nào, một ông bình bút nào đều ra rả 30 năm nói rằng: Chúng ta có sức mạnh, chúng ta có trí tuệ, chúng ta có chất xám, chúng ta có tiền. Bây giờ chúng ta chỉ cần đoàn kết là chúng ta có một sức mạnh để hỗ trợ cho sự thay đổi trong nội địa.

Nhưng từ 30 năm nay chưa bao giờ hải ngoại làm được điều đó, và tôi nghĩ là không bao giờ có thể làm được. Tại sao không thể họp lại như vậy? Là bởi vì kinh nghiệm 30 năm cho thấy nếu tất cả tiền tụ lại cho một anh thì anh ý mang tiền đi trốn luôn.

Những khuôn mặt mới 30 năm của hải ngoại toàn là những anh kèo, anh cột, toàn những anh gian lận nên người hải ngoại không tin được và bây giờ đóng hề đóng tuồng, nhưng đều là tuồng hề hạng bét”.

Còn đây, là vài lời của ông Nguyễn Văn Thiệu, trong 1 buổi phỏng vấn năm 1990 đã ngầm nói để gửi gắm mấy vị cờ vàng là:

"Chúng ta bị nô lệ về viện trợ sau đó bị cường quốc bỏ”… “đây là cơ hội ngàn năm 1 thủa, nếu như cái người cộng sản ý thức được cái chuyện dân tộc thì họ cùng với người quốc gia lấy cái căn bản nhân dân xây dựng lại dân tộc, đây là ngàn năm 1 thủa, nhân dân Việt Nam hai miền từ trước tới nay đôi chọi nhau, bây giờ có thể giành lại cái quyền tự quyết của mình, lấy phương tiện của mình, lấy sức mạnh đấu tranh của nhân dân mình mà thể hiện cái sự hãnh diện quốc gia, cái tinh thần dân tộc, cái tự ái dân tộc, để tránh dần dần, tránh luôn những cái sự nô lệ đối với ngoại viện, và để tránh cái việc người ta xử dụng mình, cả nam lẫn bắc như là những con cờ trong một cái ván cờ phục vụ quyền lợi cho họ.”...


Các vị có dám đương đầu trực diện với "Việt Cộng" không? Hay bao cuộc “Đông tiến 1”, rồi “Đông Tiến 2”… của các vị thất bại thảm hại, thế rồi càng cay cú các vị lên mạng cứ diễn hết trò xuyên tạc này đến trò khác rồi ngay sau đó bị những người mà các vị gọi là "DLV" vạch trần sự xảo trá mà các vị không cảm thấy ê chề sao?

Các vị “cờ vàng” cùng các ngài "có tầm" ạ, năm 1979 Trung Quốc đánh Việt Nam, muốn “dạy Việt Nam một bài học” thế rồi sau đó thua ê chề phải nài nỉ Việt Nam ký cho cái văn kiện “không tuyên truyền chống phá lẫn nhau” trong đó có nội dung không nhắc lại cuộc chiến, nhưng VN ai chả biết Trung Quốc nói 1 đằng làm 1 nẻo, nên ông cựu Bí thư thứ nhất Đại sứ quán VN tại Trung Quốc Dương Danh Dy đã nói với Trung Quốc rằng: "Việt Nam vì đại nghĩa mà không nhắc lại chứ không phải vì sợ hãi hay chóng quên".

Thế nên các vị cờ vàng và đám cơ hội ạ, Cộng Sản Việt Nam họ vì đại nghĩa mà không nhắc lại chuyện đã qua, chứ họ chả sợ các vị, hay quên những nỗi đau mà các vị đã, đang rước voi về dày mả tổ đâu!

Hùng Mạnh

Saturday, March 14, 2015

TRÒ LỐ CỦA NO U HÀ NỘI TRONG NGÀY 14/03

Ngày 14-03, ngày đau buồn, ngày tang thương đối với Hải quân nhân dân Việt Nam nói riêng và Quân đội cũng như nhân dân cả nước nói chung, 64 chiến sĩ công binh hải quân, vòng tròn bất tử trên Gạc Ma, đã ngã xuống, đã không bao giờ trở về được với quê hương được nữa.


Sự hi sinh của các chú các bác, trọn đời này cả dân tộc không bao giờ quên được, quên làm sao được ngày ấy, thế hệ đi sau cũng như thế hệ của các liệt sĩ ấy mãi mãi khắc ghi trong lòng. Ấy thế mà, lại có những con người không nhân cách, không đạo đức, lại lôi sự hi sinh anh dũng của các anh hùng dân tộc như vậy ra để làm bình phong cho những trò lố của mình.

Bờ Hồ, tượng đài Lý Thái Tổ 14-3-2015, 1 hội lâu nhâu cả già lẫn trẻ, kể cả trẻ con bé tí tí, hừng hực khí thế mang vòng hoa, mang khẩu hiệu đến với ý định tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma năm ấy, thoáng qua tưởng là họ tốt, nhưng thật ra là đếch phải, cả 1 đám lâu nhâu lâu nay chỉ biết chống phá chính quyền, chống phá lại chính cái đất nước mà họ sinh ra và sinh sống, đã bao năm nay sao không bao giờ tưởng niệm, đến bây giờ mới tưởng niệm, và cách tưởng niệm của họ cũng thật hài hước, ra tượng đài 1 vị vua để tưởng niệm anh hùng liệt sĩ? Sao không phải là tượng đài Bắc Sơn? Hay tại Bờ Hồ đông người nên dễ dàng cho các vị làm loạn hơn? Sao không đi về quê hương, thăm các gia đình thân nhân những liệt sĩ đã ngã xuống, sao không tỏ lòng tri ân bằng việc thắp nén nhang cho họ, mà đàn đàn đống đống kéo ra Bờ Hồ, làm những trò lố lăng hết sức. 

Tưởng niệm mà mang theo băng rôn hô hào? Tưởng niệm mà để 1 lũ con nít ranh đi và chửi? Tưởng niệm mà để 1 con mụ cầm đầu văng tục? Tưởng cái mả cha chúng bay ở đấy à? Buồn mồm hỏi Gạc Ma ở đâu, có đứa bảo ở Hoàng Sa? CLGT, thế chúng bay tưởng niệm láo lếu à, mà tưởng niệm 64 liệt sĩ Gạc Ma sao lại có cả hình VNCH? Nếu hôm nay không có những thanh niên yêu nước, những cựu chiến binh đã từng vào sinh ra tử, thì chúng, lũ thấy giặc là chạy nhưng đến lúc yên bình lại kêu gào to mồm, sẽ bày ra thêm những trò lố lăng gì nữa? Xúc phạm đến bộ mặt đất nước đã không thể chấp nhận được, còn dám xúc phạm đến anh linh những liệt sĩ thì quả đáng muôn chết.









Với tôi, 64 chiến sĩ mãi mãi nằm lại ở Gạc Ma năm 88 hay 74 chiến sĩ VNCH ra đi ở Hoàng Sa năm 74 đều là anh hùng, đều là con dân Việt Nam máu đỏ da vàng cả, và dân tộc này sẽ ghi nhớ mãi sự hi sinh của họ.

Hãy để cho anh linh của họ mãi mãi yên nghỉ, đừng bao giờ xúc phạm sự hi sinh của họ bằng những trò lố, cái dân tộc này bình thường thì không sao chứ có biến thì chúng bay sẽ hiểu Việt Nam là như thế nào, bè lũ phản động tay sai ạ.

Đức Anh

Friday, March 13, 2015

TẠI SAO NO U HÀ NỘI LẠI TƯỞNG NIỆM LIỆT SĨ Ở TƯỢNG ĐÀI LÝ THÁI TỔ?

Có nhiều người có những hành động và cách ứng xử "lố bịch", cũng bởi do họ "mặt dày" và "ngu dốt" mà dẫn đến hành động và ứng xử như vậy, những "nhà dân chủ" là một trong những con người đó, thậm chí là bao gồm cả yếu tố "thần kinh". 


Ngày mai, ngày 14/3 là tròn 27 năm trận Hải chiến Trường Sa mà Trung Quốc đã tiến hành tấn công một số đảo trên quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam khiến cho ba tàu bị bắn cháy và chìm, ba người hy sinh, mười một người khác bị thương, bảy mươi người bị mất tích (sau này TQ trao trả cho VN 9 người bị bắt). Sau trận hải chiến này, chính quyền Việt Nam đã đầu tư phương tiện kỹ thuật hiện đại để tìm lại những bộ hài cốt của các chiến sĩ hy sinh và xét nghiệm ADN để xác định danh tính, bên cạnh đó, hằng năm cũng tổ chức lễ tuởng niệm, ghi ơn các chiến sĩ đã hy sinh, báo chí chính thống của VN vẫn đưa tin, tuyên truyền cho người dân biết về sự kiện này. Đó là điều đương nhiên và hết sức bình thuờng.

Thế mà lại có những kẻ lợi dụng sự hy sinh của các chiến sỹ để khuếch truơng thanh thế, kích động biểu tình, gây rối an ninh trật tự thủ đô, đó là những kẻ phản động núp danh duới cái tên mỹ miều "nhà hoạt động dân chủ".

Chúng kêu gọi mọi người tập trung đi tuởng niệm vào 9h sáng thứ bảy, ngày 14/3 (tức ngày mai) tại tuợng đài Lý Thái Tổ. Một số "nhà dân chủ" cho rằng "Nhà nuớc hèn nhát với Trung Cộng nên đã làm ngơ trận Hải chiến này và không quan tâm tới các liệt sỹ đã hy sinh" qua đó kêu gọi mọi người biểu tình, tuởng niệm vì nhà nuớc "không chịu" biểu tình, tuởng niệm giống họ. 

Trong khi đó hàng năm Nhà nuớc vẫn tổ chức tưởng niệm liệt sỹ hy sinh năm 1988 ở quần đảo Trường Sa hay đài tưởng niệm liệt sỹ và lãnh đạo địa phương đến thăm hỏi các gia đình có thân nhân hy sinh năm 1988. Những việc làm của những người này thật là lố bịch quá mức và chắc chắn một điều là họ tổ chức tuởng niệm không phải vì thực sự tuởng nhớ, ghi ơn các chiến sỹ mà là để khuếch truơng thanh thế, gây rối trật tự. 

Bởi vì, nếu thực sự là tưởng niệm liệt sỹ thì địa điểm tưởng niệm phải ở các tuợng đài liệt sỹ "Tổ quốc ghi công" chứ sao lại ở tượng đài Lý Thái Tổ? Nơi đó có thờ cúng liệt sỹ sao? Vua Lý Thái Tổ chỉ đạo hay tham gia trận Hải chiến Truờng Sa à? Thật ngu dốt.

Và sự thật thì tuợng đài Lý Thái Tổ cũng như Đại sứ quán Trung Quốc xưa nay là hai địa điểm biểu tình, gây rối trật tự công cộng lớn nhỏ của những người này. Đã thế lại còn yêu cầu lực lượng chức năng, công an phải bảo vệ họ truớc sự tức giận của người dân thủ đô, trong khi đó theo luật pháp nhà nuớc thì đuợc tổ chức biểu tình, hội họp nhưng phải thông qua sự cho phép của chính quyền nơi đó nhưng những người này không hề xin phép, tổ chức một cách trái phép. 

Một điều chắc chắn nữa đó là chúng sẽ đến, duơng băng rôn, vòng hoa và xếp thành hàng rồi chụp ảnh ra về, chụp thật nhiều, càng nhiều ảnh càng tốt, thậm chí chụp cả lực luợng chức năng bảo vệ, đó là kinh nghiệm mà tôi và bạn bè biết đuợc khi tiếp xúc với các cuộc biểu tình, tuởng niệm này của họ, chúng tôi thuờng nói vui "chụp ảnh là cách để điểm danh nhận tiền và cũng là để xuyên tạc". Thế mới nói không có chuyện thực lòng tưởng nhớ, ghi ơn.

Nếu như việc lợi dụng người quá cố để làm điều phi pháp, trái đạo đức đã là vô nhân tính rồi, đằng này đám người tự xưng là "dân chủ" lợi dụng cả sự hy sinh của những liệt sỹ có công với Tổ quốc thì không biết xếp vào thể loại nào nữa.

Ngày hôm nay, 13/03/2015 Ban biên tập Việt Vision, danchuonline.com cùng anh Nguyễn Chí Đức đã tổ chức thăm hỏi các gia đình có thân nhân là chiến sỹ hy sinh năm 1988 tại huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, những hình ảnh và video sẽ đuợc truyền tải tới mọi người trong thời gian sớm nhất.

Phích Nước Nóng

Saturday, March 7, 2015

KHI SỰ ĐẦN ĐỘN LÀ VÔ HẠN

Tiếp tục thể hiện năng lực óc não trên mức thượng thừa, trong bài đăng ngày 27/02/1015, lúc 16h 01', các tay Admin “Nhật ký yêu nước”, "Việt tân" lại tiếp tục đầu độc các fan hâm mộ - là các bạn đọc có óc nhưng không thường xuyên sử dụng (!?) bằng một bài so sánh về tiền tệ hai miền thời Việt Nam bị chia cắt (1954-1975). Xem hình chụp bài viết phía dưới.



Lũ ngu lịch sử

Sẽ không đáng nói nếu đây là một so sánh vui, không mang động cơ chính trị. Nhưng rõ ràng căn cứ vào lời văn trong St và phần trả lời bình luận của một bạn phía dưới, dụng ý ngầm của kẻ viết bài là đi xa hơn việc so sánh - một cách phát triển, tăng cường năng lực nhận thức một cách bình thường, muốn nhét vào não người đọc một định kiến thiếu căn cứ khoa học và lịch sử.

Họ căn cứ vào hai việc

Một, tờ tiền VNDCCH in ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh, có in kèm chữ Trung Quốc 

Hai, Tờ tiền VNCH in ảnh Trần Hưng Đạo, không có chữ Trung Quốc để cố gán ghép một định kiến rằng: miền Bắc (VNDCCH) thân Tàu, thậm chí là bán nước cho Tàu. Nhiều fan trẻ do đã ngu còn lười học tập, rèn luyện bản thân, ưa thói ta thán còn đi xa đến mức cho việc in hình lãnh tụ lên tiền là biểu hiện của bệnh vĩ cuồng, thích phô trương. (!?)

Vậy xét riêng câu chuyện về tiền tệ trên đây, so sánh như trên có hợp lý không? Lý do tại sao có sự khác biệt như vậy? Và việc căn cứ vào biểu hiện có chữ ngoại quốc trên đồng tiền để nhận định tính chất, xu hướng chính trị của các chủ thể tạo ra nó có giá trị xem xét không?

SO SÁNH NGU

Bây giờ giả sử ta thừa nhận trên mặt lý thuyết là biểu hiện in trên tiền thể hiện tính chất, xu hướng chính trị của các chủ thể tạo ra nó. Vậy, ta sẽ xem xét hai đồng tiền hai đối tượng NKYN dùng để so sánh có giá trị để thực hiện thao tác so sánh không nhé!

Căn cứ vào hình ảnh NKYN dẫn ra có thể thấy họ đang lấy tờ 500 đồng phát hành lần đầu năm 1951, kết thúc lưu thông năm 1959 [1], [2] để so sánh với tờ 500 đồng nằm trong bộ Tướng phát hành từ năm 1966 đến năm 1975 [3], tức là vi phạm nguyên tắc đồng đại trong so sánh khoa học. 

Nguyên tắc này phát biểu như sau

Hai đối tượng so sánh có giá trị để đem ra so sánh nếu nó có cùng thời điểm, bối cảnh xuất hiện. Nó giống như việc bạn không thể lấy mức sống Việt Nam năm 2015 để so với mức sống người Nhật năm 1815 để kết luận rằng Việt Nam thì giàu hơn Nhật. Tương tự trong trường hợp so sánh hai tờ tiền không cùng thời điểm hay bối cảnh xuất hiện, đó là lối so sánh của những kẻ đần độn vậy!

Vậy ta thử xem vào thời điểm 1951, khi Ngân hàng quốc gia VNDCCH phát hành đồng 500 có in thêm chữ Trung Quốc thì phía "bên kia" (lúc này là Quốc gia Việt Nam) phát hành đồng tiền gì? Tư liệu hiện có cho thấy thời Quốc gia Việt Nam (cha ruột VNCH) chưa có năng lực ra đồng tiền riêng, vì toàn bộ nền tài chính "nước này" người Pháp đang nắm, vậy tư cách gì nói đối phương mất gốc.

Sau khi người Pháp quay trở lại và sử dụng giải pháp Bảo Đại nhằm duy trì quyền lợi họ ở thuộc địa cũ thông qua cái gọi là Liên Hiệp Pháp, thì trên vùng Pháp tạm chiếm trên toàn Đông Dương sử dụng đồng tiền của khối Liên Hiêp. Đây là một loại tiền có giá trị áp dụng cho các vùng quân đội Pháp kiểm soát được. Hãy xem tờ 500 đồng tiền Đông Dương phát hành năm 1951 được in bằng 5 thứ tiếng Pháp - Trung - Khơme - Lào - Việt [4]. 

Thế đấy! Một kiểu hợp chủng quốc kiểu Pháp.

Cũng cần biết là vào tháng 2/1959, Hội đồng Chính Phủ VNDCCH ra quyết định đổi tiền, đưa đồng tiền mới vào lưu thông, thu hồi toàn bộ số tiền cũ thì tiền VNDCCH từ thời điểm này in ra cho đến ngày nay là CHXHCNVN chỉ dùng chữ quốc ngữ để biểu thị [5]. Cần biết thêm là trước thời điểm phát hành đồng "bạc tài chính" (chữ nhân dân thường gọi loại tiền Ngân hàng Quốc gia phát hành năm 1951) thì trên cả nước cũng xuất hiện nhiều loại tiền, tín phiếu khác nhau, mà căn cứ vào sự tiện lợi để sử dụng, các địa phương quyết định có in thêm chữ Trung, chữ Khơme hay chữ Lào lên hay không [6]. Ngoài ra, ở miền Nam thời chống Mỹ, tiền của Mặt trận Giải phóng Miền Nam Việt Nam phát hành bắt đầu từ năm 1963, trong vùng họ kiểm soát do bối cảnh lịch sử đã khác, cũng chấm dứt hẳn việc in song ngữ Trung - Việt. [7]

NHẬN THỨC NGU

Thực ra việc in một thứ tiếng ngoại quốc đi kèm ngôn ngữ bản địa lên đồng tiền một nước không có giá trị gì khi xét đến chủ quyền quốc gia mà nó chỉ có thể giúp ta đánh giá một phần nào đó, thường là khá hời hợt về thành phần dân tộc hiểu là tộc người (Ethnie/Ethnic) trong tổng thể cơ cấu dân tộc hiểu theo nghĩa là quốc gia dân tộc (Nation), quan hệ văn hóa hay mức độ quan hệ kinh tế giữa hai quốc gia dân tộc (Nation). Việc in song ngữ trên một tờ tiền không phải là chuyện hiếm gặp trên thế giới. Như đồng Won in song ngữ Hàn - Anh, đồng Pêsô của Philippin in tam ngữ: tiếng Anh -Tây Ban Nha - Filipino, đồng Indonesia in song ngữ Anh - Indonesia, đồng Yên in song ngữ Anh - Nhật, đồng Rupi Ấn Độ in song ngữ Anh - Ấn...

Vậy ta có thể lý giải việc in chữ Trung Quốc lên tờ tiền phát hành từ thời kháng Pháp là do tác động bởi nhiều nhân tố: văn hóa truyền thống người Việt, vai trò người Hoa trong nền kinh tế Việt Nam và quan hệ kinh tế, văn hóa của hai dân tộc Viêt - Hoa. Cần biết sau Cách mạng tháng Tám 1945, số người mù chữ ở Việt Nam đến 95%, mấy ngàn năm bám rễ tại Việt Nam thì trong số 5% còn lại thì số trí thức Hán học cuối mùa vẫn còn rất đông và ảnh hưởng của của họ ít nhiều vẫn còn, đặc biệt trong các làng xã vùng thôn quê. 

Điều quan trọng hơn là trong nền kinh tế Việt Nam, Hoa kiều (có 1 triệu người ở cả hai miền, riêng miền Bắc khoảng 20 vạn) có một địa vị gần như độc quyền trong nghành thương mại, vận chuyển đường dài, nắm hầu hết các đầu mối buôn bán sỉ trong khắp xứ Đông Dương. Và cần biết là trong cả cuộc Kháng chiến chống Pháp (1945-1954), các cường quốc phương Tây đều thực thi chính sách bao vây đối với chính phủ Hồ Chí Minh. Do đó, sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời năm 1949, công nhận chính phủ Việt Minh thì quan hệ kinh tế với hướng Trung Quốc gần như là cửa ngỏ kinh tế duy nhất để Việt Nam Dân chủ Cộng hòa giao thương được với thế giới bên ngoài. Vậy việc in song ngữ Trung - Việt trên đồng tiền có lẽ còn là một cách để làm thuận tiện hóa cửa ngỏ giao thương duy nhất đó.

Ngoài lề một chút. Có một số kẻ thừa đần độn cho rằng viêc in hình một lãnh tụ khi còn sống lên đồng tiền là biểu hiện của đặc tính sùng bái cá nhân - một luận điểm gán ghép cho những nước cộng sản. Do định kiến che lấp, họ quên rằng việc thể hiện danh nhân, lãnh tụ lên đồng tiền quốc gia không phải là chuyện hiếm trên thế giới và không chỉ diễn ra ở chỉ riêng mô hình chính trị nào. Như nước Anh đưa hình nữ hoàng Elizabeth II lên tờ 1 bảng phát hành từ ngày 17/3/1960 (hiện bà còn sống), hay bộ Seri 9 Thái Lan phát hành từ năm 1955 in hình vua Bhumibol Adulyadej (niên hiệu là Rama IX còn tại vị), Hàn Quốc với tờ 500 won phát năm 1956 in hình tổng thống đầu tiên Lee Seung Man (Lý Thừa Vãn) lúc ông này còn tại vị, hầu hết các nước Tây Á đều in hình lãnh tụ tinh thần và vua lên tiền khi họ còn tại vị, Trung Hoa Dân quốc sau là Đài Loan với hình Tưởng Giới Thạch trên hầu hết các tờ tiền lúc ông này còn sống,...

Giới chơi tiền cổ đều biết tại miền Nam Việt Nam, Ngô Đình Diệm cũng cho in hình mình lên đồng 1 đồng, đồng 50 su vào năm 1960, lên đồng 50 xu năm 1963 [8]. Nhưng sau cuộc "Cách mạng tháng 11/1963" (chữ dùng của những tín đồ Đệ nhị Cộng hòa) thì tiền in ra không còn in lên bất kỳ ông lãnh đạo nào nữa. Vậy, sau sự kiện tháng 11/1963, uy thế tộc Ngô Đình, thần tượng về vị trí thức đạo mạo Ngô Tổng thống - Ngô chí sĩ sụp đổ, chẳng qua là họ không có đến lấy một lãnh tụ đủ uy tín nhằm hiệu triệu quần chúng nữa nên phải in hình cổ nhân, hoa lá, di tích lịch sử, các hình ảnh về nhân dân để cố lấp liếm đi cái hụt hẫng đó vậy.!

Tóm lại, vì trót để định kiến che mờ tâm trí nên những tay cuồng chống cộng không từ thủ thuật gì cho dù nó có tỏ ra vô lý trên phương diện khoa học và chứng cớ lịch sử đến đâu. Đó là thủ đoạn mà những kẻ thiếu năng lực nhận thức, thiếu lương tâm khoa học nhưng thừa độ ngu xuẩn và cả sự vô liêm 
sỉ thường làm để đổ vấy vết nhơ cho đối phương.

Chú thích:
1. Viện Kinh tế, Kinh tế Việt Nam từ cách mạng tháng Tám đến kháng chiến thắng lợi 1945 - 1954, Nxb Khoa học, Hà Nôi, 1966, tr. 288-289

Tuesday, February 17, 2015

AI CHO AI BÀI HỌC?

Hôm qua trên đường từ quê lên, tự dưng bố lại nói chuyện, Tết nhất thế này không biết tình hình bộ đội ở biên giới, hải đảo sao nhỉ… 
Thoáng giật mình, bỗng nghĩ đến ngày 17-2-1979, thế mà đã 36 năm - lịch sử vẫn còn khắc ghi một diễn biến đen tối trong quan hệ nước ta và kẻ hàng xóm khổng lồ… Ngày này, năm ấy, tay láng giếng ngàn năm thâm độc đã bất ngờ phát động cuộc “chiến tranh phản kích tự vệ” (theo cách gọi của hắn) phi nghĩa nổ ra khắp các tỉnh biên giới phía Bắc với hơn nửa triệu binh lính ồ ạt kéo sang. Sau hơn một tháng cắn xé và chịu tổn thất nặng nề, nhục nhã, chúng tuyên bố rút quân. Đồng thời nói rằng đã “dạy cho Việt Nam một bài học”, “đánh sập huyền thoại bách chiến bách thắng của quân đội Việt Nam”… Tuy nhiên, thực tế ngược lại, chính nhật báo phố Wall của Mỹ, số ra ngày 6-3-1979 đã có bài viết với tiêu đề: “AI CHO AI BÀI HỌC!” nhận định: “Sau khi tính số lỗ lãi của đòn trừng phạt Việt Nam vừa qua của TQ, thế giới có thể nhất trí rằng. TQ đã phải rút khỏi cuộc chiến tranh với uy tín bị tổn thương và mặt mày đầy máu me thương tích… TQ chẳng được lợi gì trong cuộc tiến công Việt Nam."



Lịch sử đã minh chứng, TQ là quốc gia lật lọng, tráo trở và không lúc nào có thể không dè chừng. Chẳng phải chỉ có Việt Nam mà với nhiều nước khác, Bắc Kinh đều tìm cách gây hấn một cách bất ngờ. Có thể kể ra như cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ và nhất là với Liên Xô, cả hai lần chúng đều bất ngờ ra tay trước. Bài học mấy ngàn năm chưa bao giờ hết cảnh giác, sống chung với hắn như ở cạnh nhà tên đồ tể nát rượu với đầy thủ đoạn và sự cục cằn. Từ ngày cô gái ngây thơ Mị Châu đem "trái tim lầm lỡ để lên đầu" cho đến tận hôm nay, kẻ chung vách, sát tường với chúng ta vẫn ấp ủ, bày diễn mọi cách, mọi trò để thôn tính, áp đặt không chỉ nhà kế bên mà còn mộng bá vương với mọi dân tộc khác. Thôi thì trong lúc chưa làm bá chủ được thì thi thoảng hắn giở chứng lên lại đá đít, bợp tai, bóp zái... mấy ông em thấp cổ bé họng hơn mình. Nhưng hẳn trời cao đất dày và thiên hạ đều biết rằng, nếu cứ tiếp tục với những mưu đồ hèn hạ, động thủ đê tiện như vậy, ắt hẳn sẽ tới lúc người Hán phải trả giá bởi chính lòng tham và sự bẩn thỉu của mình.

Mọi thời đại, chính quyền Việt Nam đều kiên quyết khẳng định, độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia là nguyên tắc bất di, bất dịch. Ngay cả ttrong hời điểm chúng ta còn nhờ rất nhiều vào Trung Quốc những thứ rất thiết yếu như lương thực và vũ khí, nhưng khi họ mời NiXon sang thăm để đàm phán và lấy cuộc chiến tranh Việt Nam để mua bán lợi ích của họ, thì trên báo Nhân dân đã viết một câu: “Chúng ta đang sống ở một thời đại mà không phải các nước lớn có thể làm mưa làm gió, hoặc định đoạt số phận của nước nhỏ”. Đó là bản lĩnh của chúng ta, là ý chí của chúng ta. 800 năm trước, Đại Việt sử ký của sử thần Lê Văn Hưu đã viết: " Tiền Ngô Vương có thể lấy quân mới họp của nước Việt ta mà đánh tan được trăm vạn quân của Lưu Hoằng Tháo, mở nước xưng vương, làm cho người phương Bắc không dám sang nữa. Có thể nói là một lần nổi giận mà yên được dân, mưu giỏi mà đánh cũng giỏi vậy...". Bấy lâu nay, một mặt Hán quốc luôn sẵn sàng bắt tay và giao giảng khẩu hiệu chí tình, chí lý với Việt Nam nhưng động thủ thì lại tiểu nhân, hèn hạ, hung hăng không coi ai ra gì. Rõ rằng lời nói và hành động của Trung Nam Hải không hề thống nhất. Kẻ láng giềng phương Bắc vẫn luôn bày mọi mưu hèn kế bẩn nhằm o ép, thôn tính chúng ta bằng cách này hay cách khác.

Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã lùi xa mấy chục năm, tình hình biên giới lắng dịu nhưng những đau khổ, tổn thất mà nhân dân Việt Nam phải gánh chịu vẫn chưa thể nguôi ngoai. Những bài học xương máu về mối quan hệ với ông hàng xóm bẩn tính cần được nhận thức đầy đủ với tất cả mọi người. Mùa xuân, năm mới không nên nói chuyện chiến tranh nhưng vết thương cũ vẫn còn đó và lại đau nhức nhối mỗi khi trở giời với rất nhiều gia đình, xóm làng và cả chính những người lính còn được trở về sau cuộc chiến. Chúng ta phải nhắc để nhớ:

Ngậm máu phun người chẳng biết nhơ
Ăn không nói có rất chi trơ
Sở trường “chú cuội” Trung Nam Hải
Miệng há, răng nhe, mặt tỉnh bơ. 
Huyết quản sục sôi máu bá quyền
Điều quân, chuyển pháo giáp đường biên
Súng to, súng nhỏ thi nhau bắn
Uy hiếp, may ra tiểu bá… kiêng!
Lao Chải, Hà Giang tội ác Tàu
Thay đen đổi trắng làm sao được
Tội ác sờ sờ đó chạy đâu…

Hải Trang

Monday, January 19, 2015

"CÂY MUỐN LẶNG NHƯNG GIÓ CHẲNG ĐỪNG"

Hai ngày trước, trên blog có bài Nhớ lại trận Hải chiến Hoàng sa 19/01/1974 và chống xuyên tạc lịch sử!. Hôm nay đúng ngày 19/01, ngày ghi nhớ 41 năm quân bành trướng Bắc Kinh ăn cướp Hoàng Sa, cần phải nhắc lại bài viết đó.


Các cụ nhà ta xưa nay có câu: “Cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng” để mô tả sự ngoan cố của những kẻ ôm mãi hận thù. Chiến tranh đã qua 40 năm, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã có chính sách khép lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Thế nhưng, vẫn còn một thiểu số bọn chống cộng trong và ngoài nước vẫn ngoan cố ngậm mãi cục thù Cộng sản, cái cục thù mà suốt đời chúng không bao giờ nuốt được, sẽ ngậm cục thù ấy xuống huyệt, xuống mồ.


Đối tượng chống đối trong các hội, nhóm phản động gương biểu ngữ "vinh danh" lính VNCH hôm nay


Vẫn còn đâu đó trên các phương tiện Internet, những luận điệu xuyên tạc của bọn chống cộng, nhất là xuyên tạc lịch sử. Cái tổ chức quái thai VNCH - Tôi không gọi đó là một “Chính quyền”, mà là một băng cướp, do Mỹ dựng lên để ăn cướp một nửa đất nước Việt Nam làm thuộc địa kiểu mới của Mỹ.

Cùng với ông chủ Mỹ, băng cướp này đã bắn giết người Việt Nam yêu nước, trong đó có các chiến sĩ đoàn tàu Không số Đường Hồ Chí Minh trên biển của Nhân dân ta. Ngày 19/1/1974, băng cướp bành trướng Bắc Kinh – Tôi không gọi là “băng cướp Trung Quốc”, vì chỉ bọn cầm đầu Bắc Kinh ăn cướp chứ không phải toàn bộ cán bộ, đảng viên và Nhân dân Trung Quốc đồng tình với hành vi ăn cướp. Băng cướp bành trướng Bắc Kinh đã đụng độ với băng cướp VNCH, và Hoàng Sa đã bị cướp về tay Trung Quốc, 74 tên cướp của băng cướp VNCH đã tử trận.



Băng cướp VNCH đã đụng độ với băng cướp Bắc Kinh để bảo vệ trại lính Hoàng Sa trên biển của chúng, như bao trại lính, căn cứ khác của chúng trên đất liền khắp Miền Nam nước ta.

Xin đừng nhầm lẫn hoặc giả vờ nhầm lẫn.

Quân Giải phóng và Nhân dân miền Nam đang chống trả băng cướp VNCH, thì bỗng nhiên băng cướp Bắc Kinh xông vào cướp Trại lính Hoàng Sa của băng cướp VNCH. Băng cướp VNCH bắn lại băng cướp Bắc Kinh, rồi chúng quay lại tiếp tục bắn vào Quân Giải phóng và Nhân dân yêu nước để chúng tiếp tục chiếm giữ miền Nam mà chúng đã cướp được từ năm 1954.

Đây là cuộc đụng độ giữa hai băng cướp. Đó là thực chất, bản chất của sự thật lịch sử.

Vậy mà vẫn có sự nhầm lẫn hoặc cố tình nhầm lẫn rằng, băng cướp VNCH bắn vào băng bướp Bắc Kinh là “Yêu nước”.

Xin thưa, dù một băng cướp có bắn vào một băng cướp khác, thì chỉ là chúng tranh ăn cái tài sản mà chúng đã cướp được, chứ băng cướp thì vẫn là băng cướp!

“Khép lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc”, một lần nữa xin thưa, chớ nhầm lẫn hoặc cố tình nhầm lẫn. Chỉ có thể hòa hợp với những người đã chấp nhận xóa bỏ hận thù, chứ không thể “hòa hợp” với thiểu số bọn tàn quân ngoan cố hận thù, cắn phá đất nước và mưu toan đổi trắng thay đen xuyên tạc lịch sử.

Ghi chú:
1. Bài viết này không đề cập đến vợ con, thân nhân của 74 tên cướp, vì họ vô tội và họ vẫn là đồng bào ruột thịt của chúng ta.

2. “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường”, những kẻ xuyên tạc lịch sử, đòi “Vinh danh”, “Công nhận liệt sĩ” đối với 74 tên cướp chẳng khác nào những kẻ đi ngược lại ý chí của dân tộc. Nếu xóa bỏ hận thù, thì hãy quên chúng đi, để chúng yên nghỉ và cầu cho chúng được trút bỏ tội lỗi và tội ác mà siêu thoát ! Bọn chống cộng chớ lợi dụng cái chết của chúng, đào bới chúng lên để xuyên tạc lịch sử!

Hoàng Quân


Saturday, January 17, 2015

NHỚ LẠI TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/1974 VÀ CHỐNG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

Sắp đến ngày 19/1, ngày cách đây 41 năm Hải quân Trung Quốc thời đó, đã dùng vũ lực đánh chiếm Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam đang nằm trong sự chiếm đóng của Việt Nam Cộng hòa. Và 74 binh lính, sĩ quan Hải quân VNCH đã tử trận trong cuộc đụng độ với Hải quân Trung Quốc.


Mấy năm trở lại đây, mỗi dịp ghi nhớ ngày Trung Quốc tấn công chiếm đóng Hoàng Sa của Việt Nam 19/1/1974, thì lại dấy lên những mưu toan đòi công nhận 74 binh sĩ, sĩ quan Hải quân VNCH tử trận là “Yêu nước”, thậm chí là “Liệt sĩ”…Năm 2014, giặc còn biểu tình ở Hồ Gươm “Tưởng nhớ”, “Vinh danh” nữa chứ.


Phản động biểu tình ở Hồ Gươm năm 2014

Trước hết, VNCH là cái tổ chức quái thai trong lịch sử Việt Nam, do đế quốc Mỹ thời đó dựng lên, để ngăn chặn Tổng tuyển cử thống nhất hai miền Nam - Bắc vào năm 1956, nhằm chia cắt lâu dài đất nước Việt Nam, hòng tạo lập một nửa nước Việt Nam, thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ.

Cái chính quyền quái thai VNCH là tay sai của Mỹ, sự tồn tại của nó có thể chia làm 4 giai đoạn như sau:
Từ năm 1954 đến năm 1959: Là giai đoạn VNCH làm máy - chém cho Mỹ, để giết hại nhân dân Việt Nam yêu nước, chống giặc ngoại xâm và giặc tay sai bán nước. 
Từ năm 1960 đến năm 1965: Là giai đoạn Mặt trận Dân tộc Giải phòng Miền Nam Việt Nam ra đời, lãnh đạo Nhân dân miền Nam vùng lên kháng chiến, thì VNCH làm bia - đỡ - đạn cho lính Mỹ, chết thay cho lính Mỹ, vì lúc này Mỹ chưa đổ quân vào Việt Nam. 
Từ năm 1965 đến năm 1973: Mỹ đổ nửa triệu quân thường trực cùng hàng chục ngàn quân chư hầu vào miền Nam. Đây là giai đoạn VNCH chuyên nấp-sau-xác-chết-lính-Mỹ, để bắn giết nhân dân cả nước đang kháng chiến chống Mỹ và Ngụy tay sai. 
Từ năm 1973 đến năm 1975: Lính Mỹ bị mời cút xéo khỏi bờ cõi Việt Nam. Đây là giai đoạn VNCH buộc phải thay-đổi-màu-da-xác-chết từ trắng pha vàng sang vàng không trắng, để tiếp tục bắn giết người Việt Nam.
Vì những lý do nêu trên: 
Tất cả những ai vì thiếu hiểu biết, hoặc bị lừa bịp, mà đã vô tình phục vụ cái tổ chức quái thai VNCH, thì đều không phải và không thể là người “Yêu nước”. 

Ngược lại, tất cả những ai, đã cố tình phục vụ cái quái thai VNCH để có lon, có chức, có tiền trên đau khổ của nhân dân và đất nước, thì không những không phải là người “Yêu nước”, mà còn là lũ tay sai phản quốc.

Khẳng định như vậy là vì, nếu ai yêu nước thực sự, thì họ đã rời bỏ cái tổ chức quái thai VNCH ngay từ đầu, hoặc sau này, đã nhận ra chính nghĩa để trở về với hòa hợp dân tộc, như đại đa số bà con, cô bác Việt Kiều khắp 5 châu 4 biển hôm nay, mà điển hình nổi bật là ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Nguyễn Phương Hùng hay ông Nguyễn Ngọc Lập v.v…

Với những luận điểm đã nêu trên đây, thì 74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, dù có bắn vào quân Trung Quốc xâm lược, thì cũng không thể gọi là “Yêu nước”. Yêu nước cái quái gì mà lại phục vụ cái quái thai VNCH, để nó dâng đất nước cho giặc Mỹ giày xéo, bắn giết và tàn phá, chống lại độc lập, thống nhất và hòa bình của đất nước cơ chứ !

74 binh lính, sĩ quan VNCH tử trận ở Hoàng Sa ngày 19/1/1974, không những không phải là “Yêu nước”, - chúng chỉ tuân lệnh VNCH, bảo vệ Hoàng Sa như bảo vệ trại lính của chúng - mà ngược lại, chúng còn có tội ác trời không dung, đất không tha, là đã bắn vào các chiến sĩ Hải quân của đoàn tàu không số, trên đường Hồ Chí Minh trên biển.

74 sĩ quan, binh lính này nếu không tử trận, mà còn sống, thì chúng sẽ trở về tiếp tục bắn vào Quân Giải phóng, bắn vào nhân dân Việt Nam yêu nước.

74 sĩ quan, binh lính này không chỉ có tội lỗi, mà còn có tội ác đối với đất nước. Tuy nhiên, với tinh thần xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước, thì hãy để 74 tên này ngủ yên, quên chúng đi, đừng đào bới chúng lên nữa để lấy chúng làm công cụ xuyên tạc lịch sử một cách ngang ngược và trắng trợn. Những kẻ mưu toan “Ca ngợi” 74 tên tội lỗi và tội ác kia mà không kèm theo sự lên án, thì đều là những kẻ xuyên tạc lịch sử.

Cuối cùng, đối với gia đình và thân nhân 74 binh lính, sĩ quan có tội lỗi và có tội ác này, thì hãy đối xử không phân biệt với họ, thậm chí hãy giúp đỡ họ tiếp tục hòa nhập cuộc sống chung của đất nước, vì chỉ có chồng, cha họ là có tội, chứ còn họ là vô tội, và họ vẫn là đồng bào ruột thịt con rồng cháu tiên của chúng ta.


Biểu tình gây mất TTATXH 18/01/2014

Ngày mai Chủ nhật 18/1/2015 không biết giặc có biểu tình “Tưởng niệm” ở Hồ Gươm như năm ngoái 2014 nữa không nhỉ. Nếu có, chúng có được nhân dân cho ăn no mắm tôm, trứng thồi rồi cho xuống Hồ Gươm bơi lội tung tăng tắm mát mùa đông không nhỉ.

Hoàng Trường