Showing posts with label KÝ GIẢ THANH TOÀN. Show all posts
Showing posts with label KÝ GIẢ THANH TOÀN. Show all posts

Thursday, March 12, 2015

CẢNH GIÁC VỚI "LỜI KÊU GỌI" TƯỞNG NIỆM CỦA NHÓM No U

Không biết từ bao giờ, các ngày lễ, ngày kỉ niệm, tưởng niệm đã trở thành một cái cớ để những người tự cho mình là các nhà dân chủ tụ tập và cùng diễn một vở kịch gây mất trật tự nơi công cộng. Và gần đây, lời kêu gọi tưởng niệm các chiến sỹ đã hy sinh trong trận chiến Gạc Ma (14/03/1988) của “Anh em No-U Hà Nội” cũng không làm ta bất ngờ. Một kịch bản đã quá quen, đã từng bị vạch trần nhưng nhà rận vẫn bất chấp sự chỉ trích của dư luận để diễn lại. Không biết lần này chúng sẽ bẽ mặt tới mức nào.


Đọc “Lời kêu gọi” thấy thắc mắc: tại sao No-U lại lấy tượng đài vua Lý Thái Tổ để tưởng niệm 64 chiến sĩ trong hải chiến Trường Sa. Tưởng niệm tại tâm, đâu cần tụ tập đông người tại nơi công cộng như thế. Chẳng qua là để thiên hạ để ý mà dòm ngó đến rồi tha hồ tạo dáng chụp ảnh đăng lên các trang báo, blog nhờ công nghệ thông tin lan truyền những nội dung xuyên tạc, bịa đặt một cách trắng trợn. Thật nguy hiểm nếu như những thông tin ấy đến với những bộ phận kém hiểu biết, nhẹ dạ cả tin.

Mà cũng đến là lạ, chỉ khi gần đây, vấn đề biển Đông trở thành mối quan tâm lớn của nhiều quốc gia trong khu vực và trên thế giới thì những lời kêu gọi tưởng niệm này mới được sinh ra. Vậy nó sinh ra từ đâu? Nếu như xuất phát từ lòng yêu nước, đạo nghĩa uống nước nhớ nguồn thì không phải đến tân bây giờ mới có những hoạt động thế này.

Những anh chị dân chủ ấy cho rằng chỉ có họ mới nhớ tới lịch sử, mới tưởng niệm 64 chiến sĩ đã hi sinh trong trận chiến Gạc Ma. Nhưng hãy nhìn lại cách họ tưởng niệm: treo băng rôn khẩu hiệu (chữ tưởng niệm thì nhỏ mà đấu tranh dân chủ thì to), hò hét đòi tự do nhân quyền, đòi thả tù nhân chính trị…và ngay lập tức dùng vũ lực với những ai cản trở buổi diễn của họ. Vậy thì hành động thả hoa xuống biển mỗi khi đi qua Gạc Ma, cùng chung tay xây đền tưởng niệm 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân hi sinh bảo vệ Trường Sa và hỗ trợ gia đình của họ…là hành động gì nếu không phải là sự tưởng nhớ tới người đã khuất với tấm lòng thành kính, biết ơn vô hạn.

Lời kêu gọi của No-U dù có hay cỡ nào thì cũng chỉ là những lời giả dối của bầy rận. Trước những lời dụ dỗ ấy,bạn đọc hãy trở thành những người con yêu nước thông minh, tỉnh táo để làm thất bại những mưu đồ, toan tính xấu xa, góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên.

Không biết từ bao giờ, các ngày lễ, ngày kỉ niệm, tưởng niệm đã trở thành một cái cớ để những người tự cho mình là các nhà dân chủ tụ tập và cùng diễn một vở kịch gây mất trật tự nơi công cộng. Và gần đây, lời kêu gọi tưởng niệm các chiến sỹ đã hy sinh trong trận chiến Gạc Ma (14/03/1988) của “Anh em No-U Hà Nội” cũng không làm ta bất ngờ. Một kịch bản đã quá quen, đã từng bị vạch trần nhưng nhà rận vẫn bất chấp sự chỉ trích của dư luận để diễn lại. Không biết lần này chúng sẽ bẽ mặt tới mức nào. 

Đọc “Lời kêu gọi” thấy thắc mắc: tại sao No-U lại lấy tượng đài vua Lý Thái Tổ để tưởng niệm 64 chiến sĩ trong hải chiến Trường Sa. Tưởng niệm tại tâm, đâu cần tụ tập đông người tại nơi công cộng như thế. Chẳng qua là để thiên hạ để ý mà dòm ngó đến rồi tha hồ tạo dáng chụp ảnh đăng lên các trang báo, blog nhờ công nghệ thông tin lan truyền những nội dung xuyên tạc, bịa đặt một cách trắng trợn. Thật nguy hiểm nếu như những thông tin ấy đến với những bộ phận kém hiểu biết, nhẹ dạ cả tin. 

Mà cũng đến là lạ, chỉ khi gần đây, vấn đề biển Đông trở thành mối quan tâm lớn của nhiều quốc gia trong khu vực và trên thế giới thì những lời kêu gọi tưởng niệm này mới được sinh ra. Vậy nó sinh ra từ đâu? Nếu như xuất phát từ lòng yêu nước, đạo nghĩa uống nước nhớ nguồn thì không phải đến tân bây giờ mới có những hoạt động thế này. 

Những anh chị dân chủ ấy cho rằng chỉ có họ mới nhớ tới lịch sử, mới tưởng niệm 64 chiến sĩ đã hi sinh trong trận chiến Gạc Ma. Nhưng hãy nhìn lại cách họ tưởng niệm: treo băng rôn khẩu hiệu (chữ tưởng niệm thì nhỏ mà đấu tranh dân chủ thì to), hò hét đòi tự do nhân quyền, đòi thả tù nhân chính trị…và ngay lập tức dùng vũ lực với những ai cản trở buổi diễn của họ. Vậy thì hành động thả hoa xuống biển mỗi khi đi qua Gạc Ma, cùng chung tay xây đền tưởng niệm 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân hi sinh bảo vệ Trường Sa và hỗ trợ gia đình của họ…là hành động gì nếu không phải là sự tưởng nhớ tới người đã khuất với tấm lòng thành kính, biết ơn vô hạn. 

Lời kêu gọi của No-U dù có hay cỡ nào thì cũng chỉ là những lời giả dối của bầy rận. Trước những lời dụ dỗ ấy,bạn đọc hãy trở thành những người con yêu nước thông minh, tỉnh táo để làm thất bại những mưu đồ, toan tính xấu xa, góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên. 

San San

Wednesday, February 25, 2015

KHÔNG THỂ MẤT NƯỚC...

Ngồi đọc sách lịch sử, ngẫm nghĩ mấy chuyện của tiền nhân những lúc sơn hà xã tắc lâm nguy. Hơn 160 năm trước, năm 1841 vua Miến Tông nhà Nguyễn lên ngôi, đặt niên hiệu là Thiệu Trị. Lúc này thực dân đế quốc các nước châu Âu đang lăm le bành trướng thuộc địa, nhòm ngó nước ta đã lâu. Nhà vua đặt quan điểm trị nước của mình bằng 4 bài châm mà có lẽ muôn đời sau vẫn đúng. Đó là Kính thiên (kính trọng đất trời); Pháp tổ (học hỏi cha ông đi trước); Cần chính (Chăm lo việc nước) và Ái dân (thương yêu dân chúng)… Tuy nhiên hậu thế nhiều người đã không làm được. Triều đình nhà Nguyễn suy thoái, đớn hèn, dâng non sông cho đế quốc ngoại bang, mở ra thời kỳ nô lệ, thuộc địa lầm than suốt cả trăm năm sau…
"Nước ta mất bởi vì đâu?
Tôi xin kể hết mấy điều tệ nhânMột là vua sự dân chẳng biết,Hai là quan chẳng thiết gì dân.Ba là dân chỉ biết dân,Mặc quân với quốc, mặc thần với ai."
                    Phan Bội Châu (trích Hải Ngoại Huyết Thư)

Đó chính là lời của chí sĩ Phan Bội Châu đã viết trong “Hải ngoại huyết thư” để nói lên sự tình dân tộc khi rơi vào cảnh nước mất nhà tan…Cuối thời vua Tự Đức, hầu như tất cả các quốc gia châu Á phong kiến đều suy tàn và đứng trước nạn xâm lăng của tư bản phương Tây. Có nước kịp nhận ra tình thế, thấy sự yếu kém của mình, ra sức học hỏi, cương quyết canh tân thì vươn lên như Nhật Bản. Lại có nước khôn ngoan, mở rộng cửa bang giao, tạo thế cân bằng, tránh họa xâm lăng như Thái Lan…

Nước ta không có được lãnh đạo đất nước với tầm nhìn như thế. Vua thì nhu nhược, thiển cận, không quyết đoán, đình thần thì chỉ chăm việc văn chương, khéo nghề nghiên bút, bàn đến quốc sự thì bệ rạc, cải lương… Tuy vậy quốc gia dân tộc không thiếu hiền tài, thấy rõ sự trì trệ của đất nước, bảo thủ của nho giáo, tác hại của bế quan tỏa cảng, quay lưng với tiến bộ khoa học kỹ thuật… Nhiều người gửi sớ tấu lên triều đình những biện pháp cần thi hành gấp rút, canh tân đất nước từ kinh tế, kỹ thuật đến quân sự, ngoại giao, lối sinh hoạt… Nhưng tất cả bị bác bỏ do thói ngạo mạn của các đại thần trong Viện Cơ mật. 

Thậm chí những điều trần của bậc chí nhân như Nguyễn Trường Tộ còn bị vua Tự Đức phê rằng: "Những lời của tên Tộ thật khám phá sự tình. Nhưng y vốn không phải tộc loại với ta, vội vàng thi hành e chưa tiện…”. Kỳ thị tôn giáo, bài hại người ngoại quốc, hành hạ các bậc tôn trưởng… đã đẩy chia rẽ dân tộc ngày càng sâu sắc, đến nỗi sau này sử gia Trần Trọng Kim phải thốt lên rằng: Sức đã yếu không đủ giữ nước lại cứ làm điều ác… Thêm vào đó, đời sống nhân dân khổ sở, thiên tai, mất mùa, dịch bệnh, rồi đến đạo dụ 1861 cho phép mua quan, bán chức để thu tiền đã khiến cho xã hội càng bị đẩy đến quẫn cùng. Vàng bạc, đồ thờ trong cung điện cũng phải mang ra nấu để chi dùng… Quân đội yếu kém không được quan tâm xây dựng củng cố, tinh thần chủ hòa nhu nhược bao trùm đến mức Phan Bội Châu lên tiếng: Khi giặc đến người trong phản trước/ Đem của dân vạch chước hòa thân.

Khi dân chúng nổi lên đấu tranh thì bị đàn áp dã man, triều đình coi trọng “dẹp loạn” trong nước hơn chống ngoại xâm. Ngay cả các cuộc khởi nghĩa yêu nước chống giặc cùng bị ngăn chặn, đàn áp. Năm 1874, thực dân Pháp đem quân ra Bắc lần thứ nhất, chỉ trong vòng 20 ngày chúng đã hạ chiếm thành lũy 4 tỉnh Bắc Kỳ. Sau này một sử gia người Pháp đã viết: Các hoàng đế An Nam phải chịu trách nhiệm về sự đổ vỡ và xuống dốc của đất nước họ. Dân xứ này, quan lại, binh lính xứ này xứng đáng có được những người cầm đầu có giá trị hơn thế. Chính quyền họ đã mù quáng vì không dự liệt, không chuẩn bị gì hết”.

Về mặt khách quan, chúng ta đã gặp một kẻ thù mạnh hơn bội phần, âm mưu xảo quyệt và quyết tâm cao hơn. Song việc để đất nước rơi vào tay ngoại bang không phải là một tất yếu lịch sử, một sự bất khả kháng và có thể biện minh. Bởi chính trong lúc can qua, binh biến này, lịch sử dân tộc đã càng xuất hiện nhiều anh hùng kiệt xuất với các cuộc khởi nghĩa liên tục để nhằm một mục tiêu duy nhất, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho người Việt Nam.




Và hôm nay, thế hệ chúng ta phải soi lại bài học lịch sử rút ra những điều cốt yếu nhất, bằng mọi giá phải giữ được nước nhà độc lập tự chủ, dù có phải chiến đấu, hy sinh và đánh đổi rất nhiều điều. Như người anh hùng Phan Đình Phùng, khi bị giặc bắt dọa giết hết người thân, đào mồ quật mả tổ tiên, ông vẫn một lòng khẳng khái:


Rồi đến những lời gan góc, bất khuất của Hùm thiêng Yên thế Hoàng Hoa Thám, dù cuộc khởi nghĩa thất bại, nghĩa quân tiêu vong, và bản thân ông cũng sa cơ lỡ vận nhưng tinh thần của Đề Thám sẽ còn mãi với muôn đời.

“Tôi ở đất nước tôi, đất của tổ tiên tôi. Chúng tôi đây, những thần dân trung thành của nước Việt. Chúng tôi vô cùng thiết tha với phong tục trong nước, không bao giờ chịu dời bỏ phong tục đó, cho dù đứng trước cái chết, vì chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào Trời Đất, thần linh phù hộ cho chúng tôi làm tròn sứ mệnh”.

Hôm nay bè lũ phương Bắc lại trở mặt gây hấn, sự chẳng quá khó lường, bởi năm xưa Anh hùng Nguyễn Trãi từng nói:

…Tưởng chúng biết lẽ ăn năn nên đã thay lòng đổi dạ
Ngờ đâu vẫn đương mưu tính lại còn chuốc tội gây oan.
Giữ ý kiến một người, gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác
Tham công danh một lúc, để cười cho tất cả thế gian.

Chúng ta muốn:

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân để thay cường bạo.

Nhưng nếu cần sẽ lại:

Hẹn đến giữa tháng mười diệt giặc
Sĩ tốt kén người hùng hổ
Bề tôi chọn kẻ vuốt nanh
Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Đánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
Cơn gió to trút sạch lá khô
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ…

Để cho:

Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.
Chẳng những mưu kế kì diệu
Cũng là chưa thấy xưa nay
Xã tắc từ đây vững bền
Giang sơn từ đây đổi mới
Càn khôn bĩ rồi lại thái
Nhật nguyệt hối rồi lại minh
Ngàn năm vết nhục nhã sạch làu
Muôn thuở nền thái bình vững chắc
Âu cũng nhờ trời đất tổ tông linh thiêng đã lặng thầm phù trợ…

Xin được cảm ơn, trân trọng những con người kiên trung đang ngày đêm bám biển, đấu tranh kiên quyết với kẻ thù bất chấp cả hy sinh.

Hoàng Trường

Friday, February 13, 2015

NHÂN NGÀY LỄ TÌNH YÊU CỦA TÂY!

Thật ra ngày Lễ Tình yêu của Châu Á là ngày 07/7 âm lịch (tức ngày Thất tịch) và lịch sử về ngày này gắn bó với câu chuyện về Ngưu Lang - Chức Nữ.



Truyền truyết kể rằng ngày xưa, dưới hạ giới có chàng chăn bò trẻ tuổi có tên gọi Ngưu Lang (nghĩa là chàng chăn bò – tiếng Tây là cowboy :3). Một lần chàng tình cờ (hay cố ý không biết) nhìn thấy bảy nàng tiên xinh đẹp đang tắm “nút” dưới hồ, được cổ vũ bởi người bạn đồng hành tinh quái là chú bò đực (con bò này khôn bà cố!), chàng đã lấy trộm váy áo của họ. Các nàng tiên cử cô em út xinh đẹp nhất có tên gọi là Chức Nữ (nghĩa là cô gái dệt vải) ra để lấy lại váy áo. Không hiểu thế nào mà Chức Nữ gặp Ngưu Lang rồi thì lại không muốn lấy lại váy áo quay về trời nữa mà cam tâm tình nguyện cùng chàng nên đôi Biểu tượng cảm xúc colonthree

Hai anh chị Ngưu Lang và Chức Nữ sống bên nhau rất hạnh phúc và sinh được hai đứa con kháu khỉnh. Nhưng Chức Nữ vì mải vui bên chồng mà quên mất nhiệm vụ của nàng là dệt các đám mây ngũ sắc trên bầu trời nên đã bị lãnh hậu quả. Sếp của nàng là bà Thiên Hậu đã giận dữ rút cái kẹp tóc của mình vạch ra một con sông rộng trên bầu trời (chính là dải Ngân Hà) để chia cắt đôi vợ chồng mãi mãi. Từ đó, Chức Nữ phải vĩnh viễn ngồi trên một bờ sông, buồn bã dệt vải, còn Ngưu Lang chỉ nhìn thấy vợ mình từ xa và phải chịu trách nhiệm nuôi hai con. Thật là đau khổ!

Nhưng có một ngày, tất cả các con quạ cảm thấy thương họ và chúng bay lên trời dựng thành chiếc cầu Ô Thước bắc qua sông Ngân để cho đôi vợ chồng được đến bên nhau (có lẽ đây là cái việc tử tế nhất mà lũ quạ làm được trong đời chúng nó!).

Vậy là, hàng năm vào mùng 7 tháng 7 âm lịch, vợ chồng Ngưu Lang - Chức Nữ lại được đoàn tụ dù chỉ một lần trong năm, nước mắt họ khóc khi gặp nhau rơi xuống trần thành mưa ngâu. Và ngày mùng 7 tháng 7 hàng năm được gọi là lễ Thất Tịch (nghĩa là: đêm mùng bảy).

Một câu chuyện rất cảm động! Vậy thì trong ngày này dân Châu Á làm gì?

- Ở Trung Quốc: đây là ngày hội truyền thống để các cô gái trẻ trưng bày các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này và để cầu mong lấy được ông chồng tốt. Ngày này còn có các tên gọi khác như ngày Khất xảo tiết, ngày Thất thư đản, ngày Xảo tịch.

- Ở Nhật Bản cũng có lễ hội Thất Tịch, kỷ niệm ngày gặp gỡ giữa Orihime (Chức Cơ) tức sao Chức Nữ và Hikoboshi (Ngạn Tinh) tức sao Ngưu, được gọi là lễ Tanabata (tại Hàn Quốc gọi là Chilseok). Theo phong tục, những người yêu nhau hay xếp hình giấy theo các hình thông dụng như cánh hạc (Orizuru), bộ Kimono bằng giấy(Kamigoromo), túi xách(Kinchaku), lưới(Toami), bao (Kuzukago),... để tặng nhau hay để trang trí cầu chúc cho may mắn và tốt lành...

Tóm lại thường trong ngày này các bạn gái sẽ tự tay làm một món đồ nào đó dành tặng cho người yêu. Ở Nhật thì ngày này phụ nữ phải mua quà cho đàn ông!. Các cặp đôi cũng thường tìm một nơi không có ánh đèn để cùng nhau nhìn lên trời đêm ngắm sao Ngưu Lang Chức Nữ và hẹn thề sẽ mãi mãi bên nhau.

Cách này xem ra rất lãng mạn, nhân văn… dễ thực hiện hơn rất nhiều so với việc tặng hoa hòe, kẹo bánh hay trang sức trong ngày Valentine của Tây!

Dù sao thì cũng chúc bà con có một “ngày tình yêu” lãng mạn và có thành quả!

Mai Anh

Monday, January 19, 2015

"CÂY MUỐN LẶNG NHƯNG GIÓ CHẲNG ĐỪNG"

Hai ngày trước, trên blog có bài Nhớ lại trận Hải chiến Hoàng sa 19/01/1974 và chống xuyên tạc lịch sử!. Hôm nay đúng ngày 19/01, ngày ghi nhớ 41 năm quân bành trướng Bắc Kinh ăn cướp Hoàng Sa, cần phải nhắc lại bài viết đó.


Các cụ nhà ta xưa nay có câu: “Cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng” để mô tả sự ngoan cố của những kẻ ôm mãi hận thù. Chiến tranh đã qua 40 năm, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã có chính sách khép lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Thế nhưng, vẫn còn một thiểu số bọn chống cộng trong và ngoài nước vẫn ngoan cố ngậm mãi cục thù Cộng sản, cái cục thù mà suốt đời chúng không bao giờ nuốt được, sẽ ngậm cục thù ấy xuống huyệt, xuống mồ.


Đối tượng chống đối trong các hội, nhóm phản động gương biểu ngữ "vinh danh" lính VNCH hôm nay


Vẫn còn đâu đó trên các phương tiện Internet, những luận điệu xuyên tạc của bọn chống cộng, nhất là xuyên tạc lịch sử. Cái tổ chức quái thai VNCH - Tôi không gọi đó là một “Chính quyền”, mà là một băng cướp, do Mỹ dựng lên để ăn cướp một nửa đất nước Việt Nam làm thuộc địa kiểu mới của Mỹ.

Cùng với ông chủ Mỹ, băng cướp này đã bắn giết người Việt Nam yêu nước, trong đó có các chiến sĩ đoàn tàu Không số Đường Hồ Chí Minh trên biển của Nhân dân ta. Ngày 19/1/1974, băng cướp bành trướng Bắc Kinh – Tôi không gọi là “băng cướp Trung Quốc”, vì chỉ bọn cầm đầu Bắc Kinh ăn cướp chứ không phải toàn bộ cán bộ, đảng viên và Nhân dân Trung Quốc đồng tình với hành vi ăn cướp. Băng cướp bành trướng Bắc Kinh đã đụng độ với băng cướp VNCH, và Hoàng Sa đã bị cướp về tay Trung Quốc, 74 tên cướp của băng cướp VNCH đã tử trận.



Băng cướp VNCH đã đụng độ với băng cướp Bắc Kinh để bảo vệ trại lính Hoàng Sa trên biển của chúng, như bao trại lính, căn cứ khác của chúng trên đất liền khắp Miền Nam nước ta.

Xin đừng nhầm lẫn hoặc giả vờ nhầm lẫn.

Quân Giải phóng và Nhân dân miền Nam đang chống trả băng cướp VNCH, thì bỗng nhiên băng cướp Bắc Kinh xông vào cướp Trại lính Hoàng Sa của băng cướp VNCH. Băng cướp VNCH bắn lại băng cướp Bắc Kinh, rồi chúng quay lại tiếp tục bắn vào Quân Giải phóng và Nhân dân yêu nước để chúng tiếp tục chiếm giữ miền Nam mà chúng đã cướp được từ năm 1954.

Đây là cuộc đụng độ giữa hai băng cướp. Đó là thực chất, bản chất của sự thật lịch sử.

Vậy mà vẫn có sự nhầm lẫn hoặc cố tình nhầm lẫn rằng, băng cướp VNCH bắn vào băng bướp Bắc Kinh là “Yêu nước”.

Xin thưa, dù một băng cướp có bắn vào một băng cướp khác, thì chỉ là chúng tranh ăn cái tài sản mà chúng đã cướp được, chứ băng cướp thì vẫn là băng cướp!

“Khép lại quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa giải và hòa hợp dân tộc”, một lần nữa xin thưa, chớ nhầm lẫn hoặc cố tình nhầm lẫn. Chỉ có thể hòa hợp với những người đã chấp nhận xóa bỏ hận thù, chứ không thể “hòa hợp” với thiểu số bọn tàn quân ngoan cố hận thù, cắn phá đất nước và mưu toan đổi trắng thay đen xuyên tạc lịch sử.

Ghi chú:
1. Bài viết này không đề cập đến vợ con, thân nhân của 74 tên cướp, vì họ vô tội và họ vẫn là đồng bào ruột thịt của chúng ta.

2. “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường”, những kẻ xuyên tạc lịch sử, đòi “Vinh danh”, “Công nhận liệt sĩ” đối với 74 tên cướp chẳng khác nào những kẻ đi ngược lại ý chí của dân tộc. Nếu xóa bỏ hận thù, thì hãy quên chúng đi, để chúng yên nghỉ và cầu cho chúng được trút bỏ tội lỗi và tội ác mà siêu thoát ! Bọn chống cộng chớ lợi dụng cái chết của chúng, đào bới chúng lên để xuyên tạc lịch sử!

Hoàng Quân


Friday, January 16, 2015

NGHĨA TỬ CỦA NHỮNG NHÀ "RÂN CHỦ"

Hình như những người như Trần Thị Nga, Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Lân Thắng, Huệ Chi, Gs. Chu Hảo, Dương Trung Quốc hay những người tự xưng là thành viên của nhóm nọ, nhóm kia không phải đến dự đám tang của cụ bà Hoàng Thị Ái Hoát - mẹ đẻ của Anh Ba Sàm.





Bởi họ đâu có giọt nước mắt nào dành cho cụ bà, đâu có lời phân ưu thành kính nào dành cho thân nhân gia quyến, đâu có sự kính trọng nào dành cho tang lễ của người đã khuất. Thay vào đó là những tiếng cười, những khuôn mặt hăm hở, háo hức chụp ảnh tự sướng để có cái mà post lên mạng khoe mẽ với đời và để gì nữa thì có lẽ chỉ có họ và những đồng Dola biết rõ mà thôi. 

Bởi nếu có chút ít những điều ấy, họ đã không bằng mọi cách (kể cả những thủ đoạn, lén lút) để đưa bằng được những tấm băng tang ghi danh hội nhóm của họ đưa lên thắp hương cụ. Mặc dù biết chắc cụ bà cả đời chẳng bao giờ biết đến các loại hội hè này, mặc dù gia đình đã có lời đề nghị không nên đưa những băng tang không thích hợp đó lên, mặc dù ban tổ chức đã yêu cầu gỡ bỏ ngay từ khu vực bên ngoài tang lễ. Nhưng họ đã bằng mọi cách, bất chấp hoàn cảnh tang gia, bất chấp người đã khuất để đạt được mục đích của mình, mục đích mà họ hướng tới là bằng mọi giá phải cho người khác biết rằng có sự hiện diện của họ ở chốn này, biết rằng bọn họ hoạt động tích cực ra sao. 

Đám người này ào đến như bầy quạ hay lũ kền kền dây máu ăn phần, bám lấy cái danh của Anh Ba Sàm - kẻ đang bị giam giữ và lợi dụng cái chết, tang lễ của thân mẫu của người ta nhằm lăng xê bản thân, lăng xê các loại hội hè của họ. Chứng kiến hạnh phúc của lũ kền kền này liệu người thân của người đã khuất liệu sẽ cảm thấy ra sao???

Nghĩa tử của những kẻ vỗ ngực tự xưng hoạt động vì dân chủ nhân quyền là đây!!!

Phong Linh

Friday, January 9, 2015

CHUYỆN ANH "DÂN CHỦ" VÀ CHỊ "DÂN OAN"

Trong một chiến dịch vận động dân oan khiếu kiện chính quyền "cướp" đất của dân, các nhà "hoạt động dân chủ" đã thành công trong việc rêu rao rằng đất canh tác của bà con chỉ được đền bù "bằng giá mớ rau". Quá bức xúc, "dân oan" kéo lên Hà Nội tụ tập, biểu tình nhiều lần bất chấp chính quyền khẳng định chưa hoàn thành thủ tục đền bù, chưa xác định được giá trị đền bù đất bị giải tỏa...


Trong cuộc đấu tranh đó, phát sinh mối tình lãng mạn giữa một anh "dân chủ" chừng ngoại lục tuần dù vẫn có vợ con đàng hoàng và một chị "dân oan" ngoài ngũ tuần goá bụa. Anh Dân chủ thường xuyên động viên, tặng quà gia đình chị Dân oan, ngược lại mỗi khi anh Dân chủ về làng sát cánh cùng bà con để đấu trang đều được chị Dân oan làm cơm khoản đãi, thi thoảng ngủ lại cho đỡ phải về khuya vất vả...

Thế rồi ngày Nhà nước công bố giá trị đền bù cho mỗi hộ gia đình cũng đến. Thằng con trai lớn của chị Dân oan ra xã nhận quyết định mới té ngửa vì số tiền được đền bù là hơn 1 tỷ đồng, khác xa so với những gì các nhà hoạt động dân chủ rêu rao. Lo lắng cho sức khoẻ của mẹ có tiền sử bệnh tim, nếu nghe tin được đền bù nhiều thế có thể ngồi máu mà chết nên cậu này điện thoại nhờ anh Dân chủ đến để báo tin cho chị Dân oan một cách khéo léo. Anh Dân oan liền đồng ý, đến nhà tỉ tê tâm sự với chị Dân oan:

- Em này, nếu nhà em được đền bù 10 triệu thì em làm gì?

- Không được, ít thế thì em sẽ ko lấy, em kiện đến cùng...

- Thế nếu được đền bù 100 triệu thì em làm gì?

- 100 triệu vẫn ít em phải đòi thêm...

- Nếu được 200 triệu thì em làm gì?

- Ừ, 200 triệu nghe còn được, em sẽ xây sửa lại cái nhà này, mua cho thằng lớn cái xe máy mới, mua sắm đồ đạc...

- Nếu được 500 triệu thì em làm gì?

- 500 triệu cơ á? Được nhiều thế thì tốt quá, xây sửa nhà cửa, mua sắm xong còn dư đôi trăm thì em gửi tiết kiệm dưỡng già...

- Thế nếu được 1 tỷ thì em làm gì?

Chị Dân oan đã quá sốt ruột vì anh Dân chủ cứ nói chuyện vòng vo mà không chịu "tâm sự" như mọi hôm. Chị nhoẻn cười quàng tay ôm cổ anh Dân chủ thì thào:

- Thì em chia cho anh 1/2, anh yêu ạ!

Ặc...ặc... Anh Dân chủ lăn đùng ra chết vì...vỡ tim.

Xứ Huế

Sunday, January 4, 2015

SỰ THẬT BỨC ẢNH ÔNG NGUYỄN BÁ THANH NẰM VIỆN

Gần đây trên facebook lưu truyền hình ảnh được cho là của Trưởng Ban nội chính Nguyễn Bá Thanh, nguyên Bí thư thành ủy Đà Nẵng đã bị đầu độc nhằm tung tin thất thiệt, gây hoang mang và tạo dư luận xấu trong xã hội, gây chia rẻ mất đoàn kết trong nhân dân và giữa nhân dân với Đảng và Nhà nước.



Nhưng sự thật là thế nào? 

Trong hình là "ký giả Thanh Toàn" cựu phóng viên SBTN hải ngoại hay còn được biết với cái tên Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương hoạt động ở Mỹ vừa qua đời vào ngày 29 tháng 5 năm 2014 tại Houston, Texas.

"Ký giả Thanh Toàn" hay Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương

Một số điểm so sánh nhận dạng để phân biệt 2 nguồn ảnh:



- Thứ nhất, bức ảnh lan truyền trên mạng hình ảnh người bệnh trên giường là chụp bên má phải và đã bị đảo ảnh (nhận biết: chữ số điện tử trên các bảng điều khiển)

- Thứ hai: Sự khác biệt giữa ảnh Ông Nguyễn Bá Thanh và người bệnh nằm trên giường:

Người nằm trên giường bệnh:

- Dái tai người bệnh chảy xệ

- Cằm có sẹo lõm

- Trán hói cao nhẵn thín.

Còn Ông Ông Nguyễn Bá Thanh không có những đặc điểm đó.

Ông Thanh chân tóc ở trán thấp, cho dù có rụng hết tóc cũng không nhẵn thín như người hói được. 

Tóm lại bác Nguyễn Bá Thanh có 1 nốt ruồi đen rất to và rõ ở phía gò má, còn bức ảnh người đàn ông trên giường bệnh được cho là bác Thanh thì không có nốt ruồi này, dù zoom hết cỡ để soi. Tai trái bác Thanh có phần dáy tai không dày và nhiều thịt như dáy tai của người đàn ông trên giường bệnh. Phần chỏm đầu kéo ra phía sau gáy bác Thanh hơi bẹt, còn phần hộp sọ người đàn ông trên giường bệnh lại khá tròn.

Vậy nên kết luận những hình ảnh thời gian qua phát tán trên mạng và FB là của một người khác chứ không phải của bác Thanh, những thông tin xuyên tạc về Bác Thanh là của bọn phản động lợi dụng tình hình bệnh tật của ông để chuộc lợi cho chúng, là một người trẻ hãy tỏ ra thông minh khi tiếp nhận thông tin tránh mắc bẫy của lũ kền kền.

Bác Thanh luôn mong muốn một Việt Nam tốt đẹp văn minh chứ không phải là một lũ lừa bị một đám IQ thấp hơn dắt mũi kéo đi đâu là đi. Nếu yêu quý Bác Thanh hãy cầu chúc cho bác vượt qua được căn bệnh ung thư hiểm nghèo dù đến cả Steve Jobs CEO nổi tiếng của Appe cũng đã từng gục ngã vì ung thư quái ác.

Một lần nữa chúng tôi khuyên các bạn hãy tỉnh táo khi tiếp nhận thông tin đặc biệt là tin của lũ phản động luôn tìm cách phá hoại chống phá Đảng và nhà nước.

Khểnh