Showing posts with label Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương. Show all posts
Showing posts with label Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương. Show all posts

Sunday, August 2, 2015

BÁO LÁ CẢI, TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NHÀ BÁO

Bên cạnh những đóng góp quan trọng, nổi bật của báo chí thì trong quá trình tác nghiệp, một bộ phận báo chí như việc một số tờ báo hoạt động chưa đúng tôn chỉ mục đích, đưa tin tiêu cực nhiều, không phù hợp. Nhiều báo thậm chí còn đưa tin sai, không kiểm chứng, đưa tin ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục, phân tích tỉ mỉ, diễn giải quá kỹ các vụ án, gây hoang mang xã hội. Đến mức ngay cả người đứng đầu cơ quan quản lý báo chí cũng phải thừa nhận rằng, dù chưa có báo lá cải nhưng tại Việt Nam, “khuynh hướng” báo lá cải đang dần dần “bám rễ” tại một số chuyên đề và báo điện tử. 



“Trào lưu” giật tít câu view, đưa tin thiếu trách nhiệm là căn bệnh trầm kha của báo chí Việt Nam hiện nay!

Phong cách “lá cải”, “trồng cải” theo cách nói ưa thích của giới phóng viên trẻ, đang lấn sân một cách mạnh mẽ đến đời sống báo chí, trở thành một “trào lưu” giật tít câu view, bàn chuyện hậu trường showbiz, tán chuyện riêng tư của người nổi tiếng... Không khó nhận dạng các loại “báo lá cải” (xin phép được để trong ngoặc kép vì phần lớn trong số này là các trang thông tin điện tử hoặc chuyên đề của một số tờ báo). Lướt qua trên mạng có thể thấy đầy những mương, sao, phụ nữ… Rồi những chuyên đề của một số tờ tuần báo. Mà giở ra chỉ có những loại tin: Ai vừa bỏ vợ/bỏ chồng, chuyện chăn gối (nhất là những kiểu cách lạ kỳ, chuyện tự sướng…), vụ án (đặc biệt là án hiếp dâm, lạm dụng tình dục), lộ hàng, những “chia sẻ của độc giả” bốc mùi bịa tạc về chuyện “tình cũ không rủ” hay đam mê loạn luân đọc giống truyện sex phát tán trên web đen với những mô tả bẩn thỉu đến những tay chơi cũng phải đỏ mặt. Thử search từ “hot girl Việt” thì được đến hơn 14 triệu kết quả mà phần nhiều đến từ các trang tin mương máng này.

Câu view bằng mọi giá. Ấy là mục đích sống của các tờ “báo lá cải”. Khi Nick Vujicic đến Việt Nam bên cạnh đủ các ý kiến về các cuộc nói chuyện của anh, ngay lập tức xuất hiện cả những bài viết phỏng đoán việc "Chuyện ấy của những người như Nick". Hay vụ Cát Tường. Có báo giật tít về “nghi án” nạn nhân đi tút tát nhan sắc để giữ chồng. Có báo tìm đến tận nhà thủ phạm, phỏng vấn, chụp ảnh, đưa cả “phả hệ” tay bác sĩ nghi can lên báo với đủ thông tin về tên tuổi, hình ảnh, nơi ở... Thậm chí còn phỏng vấn, phỏng đoán. Có tờ thì bám theo việc tìm xác nạn nhân với toàn những “nhà ngoại cảm”, nhà khoa học, cập nhật 1 ngày chục lần với hàng trăm tấm ảnh… Rồi chuyện các báo “lên cơn sốt” với hiện tượng “Bà Tưng” - Nhiều báo điện tử và trang thông tin điện tử đưa tin và nhiều bình luận trái ngược nhau về hiện tượng "Bà Tưng" - một nữ sinh trẻ nổi bật trên mạng xã hội với những clip khêu gợi - thu hút sự tham gia phản hồi của hàng ngàn bạn đọc. 

Mạng xã hội “đối thủ” hay “đối tác”?

Mạng xã hội là một dịch vụ dựa trên nền tảng internet giúp người sử dụng kết nối với nhau theo các nhóm quan hệ xã hội nhất định. Mạng xã hội ra đời do nhu cầu chia sẻ lợi ích, hoạt động, sở thích của những nhóm xã hội trên cơ sở các hình thức tương tác của internet như gửi email, chat, gửi tin nhắn, chia sẻ hình ảnh, video, âm thanh, dữ liệu và những bình luận…

Từ khi du nhập vào Việt Nam, mạng xã hội đã trở thành một công cụ truyền thông “trẻ” có sức thu hút mạnh công chúng. Chức năng chia sẻ của mạng xã hội được giới trẻ khai thác thành một công cụ phục vụ cộng đồng với nhiều hoạt động từ thiện, nhiều phong trào yêu nước, nhiều hình thức học tập và trao đổi tri thức kỹ năng. Nhưng, quá trình phát triển mạng xã hội ở Việt Nam cũng khá xô bồ: thật giả, tốt xấu lẫn lộn. Bên cạnh việc ứng dụng cho những mục đích tốt, môi trường này cũng đang hàm chứa những thông tin độc hại, cực kỳ nguy hiểm. Ở góc độ báo chí, mạng xã hội mà nổi bật là mạng Facebook đã trở thành “miếng mồi” của không ít “báo lá cải”. Từ chia sẻ về dạy con của mẹ một “thần đồng” đến những status vu vơ về chuyện hủ tiếu nấu bằng chuột cống, cô bé bán bánh tráng, những người buôn thúng bán mẹt thu nhập vài chục triệu đồng, em bán trà đá đi SH… đến những câu nói úp mở của sao. Tất thảy đề trở thành “tuyến bài nóng” của các “báo lá cải”. Mạng xã hội cũng góp phần “share” (chia sẻ) thông tin, nhất là những tin hót. Rất nhanh, những thông tin như chuột trong nồi hủ tiếu loang rộng trong cộng đồng mạng bất chấp những phản kháng yếu ớt bảo vệ những người lao động “không vũ khí”. Đến khi sự việc rõ ràng thì thông tin không còn được ai quan tâm, cũng chả ai “share” những bài bênh vực nồi hủ tiếu. Và đương nhiên, thiệt hại của “nạn nhân” - “bị cáo” trong các bài viết chỉ với mục đích câu view đó không bao giờ được làm rõ. 

Ngày nay, với sự trợ giúp của internet và các thiết bị công nghệ mới, công chúng có quá nhiều kênh để tiếp cận và tự sản xuất, xuất bản thông tin ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, “báo chí công dân” mới chỉ đạt được yêu cầu nhanh/ tức thời và sự lan tỏa rộng trên mạng xã hội nhưng chưa “có cửa” để cạnh tranh với báo chí chính thống nhất là về khía cạnh chất lượng thông tin, độ tin cậy của thông tin. Báo chí chính thống với ưu điểm của một tờ báo với cơ cấu tương đối hoàn chỉnh, đội ngũ những người làm báo đông đảo sẽ cung cấp thông tin đa dạng, đa chiều, chính xác, khách quan. Báo chí chính thống vẫn là “món ăn” tinh thần đồng thời cũng là nguyên liệu cho báo chí công dân tiếp tục xào nấu…

Dẫu vậy, sự phát triển của mạng xã hội cũng đặt ra cho báo chí chính thống nhiều thách thức: thị trường báo chí, thói quen "đọc" báo; công chúng báo chí, thiết bị "sử dụng báo chí" đang thay đổi… Hiểu biết sức mạnh của mạng xã hội; khai thác và sử dụng mạng xã hội nhằm phát huy những ưu điểm của mạng xã hội để đưa thông tin chính xác, khách quan, phù hợp với chuẩn mực chính trị, đạo đức, truyền thống xã hội đến với công chúng là nhiệm vụ của báo chí Việt Nam trong thời gian tới. Nhiệm vụ này khá nặng nề, đòi hỏi mỗi cơ quan báo chí, mỗi nhà báo phải học hỏi, nỗ lực hơn rất nhiều để thích nghi nắm lấy cơ hội. Không e dè, xa lánh mạng xã hội cũng như không đề cao. Bởi lẽ, mạng xã hội chưa thể là “đối thủ” của báo chí chính thống!

Hải Trang

Friday, March 27, 2015

6.700 CÂY XANH VÀ BIỂU TÌNH ẢO

Lướt vài lượt trên facebook, tôi vô tình nghe được bài hát chế đặc biệt thú vị của giáo sư Xoay về những hàng cây mới chặt, nhựa còn nguyên nằm trong lòng Hà Nội. Không chỉ giáo sư Xoay, mà còn rất nhiều các bạn trẻ đã dùng âm nhạc để thể hiện sự xót thương của mình với 6.700 cây xanh bị chặt trên đường phố thủ đô như: “Hà Nội mùa vắng bóng cây xanh”, “Em ơi!Hà Nội nắng”... Qua đây cũng phản ảnh phần nào sức ảnh hưởng của sự kiện Hà Nội chặt 6700 cây xanh. Trong vụ việc này, theo bạn việc đốn hạ hàng loạt cây xanh là đúng hay sai?

Các đối tượng chống đối trong các hội, nhóm cổ súy cho biểu tình chống chính quyền

Việc đưa ra chủ trương chặt hạ, thay thế cây xanh theo tôi chưa hẳn là sai. Theo lãnh đạo thành phố Hà Nội, hệ thống cây xanh địa bàn thủ đô trong nhiều năm qua chưa được quy hoạch đúng, gây trở ngại cho giao thông trong những ngày mưa gió, và đặc biệt ảnh hưởng tới quá trình thi công tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông. Trong bản kế hoạch cũng đề ra phương án phục hồi hệ thống cây xanh trong tương lai nhằm phù hợp với sự phát triển của đất nước và thành phố.

Thế nhưng, theo phần đông ý kiến cho rằng, việc đốn hạ 6.700 cây xanh trên các trục đường của thủ đô Hà Nội là chủ trương sai lầm từ ý tưởng tới hành động. Trước hết mọi người đều nhìn thấy lợi ích của cây xanh - lá phổi sống của thành phố, nó đã làm giảm bớt phần nào bụi bẩn, khí độc và sức nóng của hệ thống cơ sở hạ tầng. Ai cũng biết rằng để một cây xanh lớn lên và phát huy tác dụng phải mất hàng chục năm. Và đã mấy chục năm nay nhiều hàng cây ở Hà Nội cho dù chưa phù hợp, nhưng đã phần nào phát huy tốt, phủ bóng mát cho người dân thủ đô. Chính vì thế, muốn chặt bỏ dù chỉ một cây xanh cũng cần lường trước hậu quả để lại.

Bên cạnh đó, những người trực tiếp thực hiện chủ trương do lãnh đạo thành phố đưa ra đã mắc nhiều sai lầm về biện pháp, phương thức thực hiện, làm chệch hướng mục đích đúng đắn ban đầu của chủ trương.

Phát sinh từ nguyên nhân trên, hàng loạt các vị tự xưng là “ nhà yêu nước”, “mượn gió bẻ măng”, nhân sự kiện lần này tung tin, xuyên tạc và thổi phồng sự thật, nói xấu cơ quan Nhà nước, khuấy động lòng dân, kêu gọi biểu tình. Những hành động của chúng, “có vẻ” giống anh hùng, nhưng thực chất mục đích mà chúng hướng đến là sử dụng những chiêu trò dơ bẩn để nêu cao cái gọi là“ tự do ngôn luận”,“dân chủ”, “nhân quyền”... Hàng loạt những tấm ảnh khẩu hiểu, biểu ngữ do những “gương mặt thân quen” làm chủ biên đã nhanh chóng ngập tràn trên các trang mạng phản động, gây hoang mang trong lòng dân trong thời gian gần đây.

Tại cuộc họp vào sáng ngày 20.3 vừa qua, người dân Hà Nội đồng tình với quyết định dừng chặt hạ, thay thế cây của ông chủ tịch thành phố. Qua đây, chúng ta cũng hiểu thêm phần nào sự yêu mến, ý thức trách nhiệm rất đáng trân trọng của người dân thủ đô. Thế nhưng, họ cần phân biệt đúng sai, tuy rất đau xót nhưng không phản đối chặt hạ cây để phục vụ cho các dự án xây dựng công trình ở Thủ đô. Và tôi tin, họ cũng có đủ hiểu biết và lập trường vững vàng để không bị những nhà “dận chủ nhân quyền” lôi kéo vào những cuộc “BIỂU TÌNH ẢO”.

Hoa Nắng

Wednesday, March 25, 2015

SINH THÁI VÀ SINH LỜI

Tôi cần phải nhắc lại nhiều nhiều lần nữa, mọi tiến bộ đều đòi hỏi hy sinh, một dân tộc giỏi, hùng mạnh là một dân tộc dám phá núi, san rừng, lấp bể, thiên nhiên phải phục vụ con người chứ không thể có chuyện ngược lại, lợi ích kinh tế và môi trường, xã hội phải được đặt ngang hàng nhau, vì lẽ đơn giản, khi đói, người dân sẽ phá hoại môi trường nhanh và khủng khiếp hơn bất kỳ một doanh nghiệp bất lương nào.


Mời các bạn đến thăm quan thành phố Brisbane nước Úc nơi có con sông quê vĩ đại cùng tên, mới năm ngoái thôi, thành phố này đã khánh thành một công trình thế kỷ là cầu đi bộ giữa sông thay thế cho cây cầu cũ bị lũ phá huỷ tan tành vào năm 2011. Công trình này tiêu tốn tới 72 triệu đô la, dài 870 mét và rộng 6 mét (rộng hơn cầu cũ 1 mét) và là niềm tự hào của cả thành phố.

Brisbane Riverwalk trong quá trình thi công

Trong quá trình lập dự án thi công, công trình đã vấp phải sự phản đối kịch liệt của tầng lớp cần lao và một số nhà môi trường học do lo ngại ảnh hưởng tới dòng chảy, địa chất và hệ sinh thái, mà lý do được đưa ra nhiều nhất là sự đe doạ biến mất của loài cá tuyết sông đặc hữu. Để thi công công trình này, người ta đã đổ xuống dòng sông hàng triệu khối đất đá để giữ vững những trụ cầu bê tông khổng lồ, mỗi trụ cầu này cắm sâu 18 mét và cần một quả núi đá hộc nho nhỏ bọc dưới chân để giữ cho nó không đổ. Nói không ngoa, nó không chỉ là một cây cầu, nó còn là một con đập ngầm khổng lồ.

Trụ cầu bê tông của Brisbane Riverwalk, to bằng 2, 3 căn nhà Phố Cổ

Và giờ đây, công trình đã hoàn thành, rực rỡ, huy hoàng, là biểu tượng cho sự văn minh, hiện đại, hoà hợp giữa con người và thiên nhiên của nước Úc. Cá tuyết vẫn sống khoẻ, còn thành phố mỗi năm có 5,5 triệu lượt khách tới tham quan du lịch, và con số vẫn tăng đều hàng năm, tạo ra nguồn thu quan trọng cho kinh tế địa phương. Du khách đến Brisbane không thể bỏ qua cơ hội được trải nghiệm cảm giác đạp xe trên cây cầu zigzag giữa lòng sông hùng vĩ thưởng thức từng luồng gió biển cận nhiệt sảng khoái.

Brisbane Riverwalk sau khi hoàn thiện

Nếu không có sự quyết liệt, dám nghĩ dám làm và đồng lòng nhất trí của toàn Đảng, toàn dân Australia, thì liệu kỳ quan nhân tạo kia có được hoàn thành không? Chắc chắn là không.


Brisbane Riverwalk chụp từ vệ tinh

Nhìn sang nước ta mà buồn, phong trào phản đối dự án lấn sông Đồng Nai xây khu đô thị, khách sạn, văn phòng hiện đại đang dâng cuồn cuộn hơn cả nước về mùa lũ, lý do đưa ra rất mập mờ là nó sẽ ảnh hưởng tới dòng chảy tự nhiên và cuộc sống của cư dân quanh khu vực đó (lý do ảnh hưởng tới việc cấp nước sinh hoạt cho TP.HCM là vớ vẩn không đáng bàn, vì dù có lấp bao nhiêu đi chăng nữa, có chăng chỉ thay đổi vận tốc dòng chảy của sông đoạn bị lấp, chứ lượng nước chảy qua sông mỗi ngày không hề thay đổi).

Dự án cải tạo cảnh quan đô thị đã triển khai được một phần chụp từ vệ tinh, diện tích lấn chiếm sông sau khi hoàn thành là rất nhỏ và không ảnh hưởng gì tới hệ sinh thái.

Một khu đô thị mới xây lên trên mặt sông có thực sự đập nồi cơm của cần lao? Điều dễ thấy nhất là giá nhà đất của dân cư xung quanh sẽ tăng vọt và nhiều việc làm mới sẽ được tạo ra trong và sau dự án, nếu được ở ngay bên cạnh núi vàng mà bị đói, thì đó không phải lỗi của doanh nghiệp hay dự án, mà là lỗi của chính bản thân họ.

Công trường đang dang dở, ước mơ hiện đại hóa lại một lần nữa có nguy cơ bị bỏ dở

Hãy cứ kiên định mà làm, nếu mất, ta chỉ mất sự nghèo đói, nếu được, đó là tiền đề để đi tới văn minh. Vì nếu như không có dự án, bờ sông đằng nào cũng là chỗ cho cần lao đổ rác thôi, có phỏng?

Phối cảnh dự án đẹp như tranh sau khi hoàn thành, dân ta dường như chỉ thích những thứ nhỏ nhỏ như nhà ống vài chục mét vuông, những thứ to đẹp đều mặc định phải là xấu xa

Kẻ thù của sự tiến bộ là ngu dốt, nhưng nguy hiểm nhất là khi sự ngu dốt được hà hơi, tiếp sức bởi những kẻ đạo đức giả cầy.

Chung Nguyễn

Sunday, March 15, 2015

NGỨA TAI VÀ NGOÁI TAI!

Ngày học phổ thông, những hôm trống tiết vì những lý do như giáo viên ốm thì với cái tuổi "nhất quỷ nhì ma" cảm giác như là được trốn trong ốc đảo tự do. Thôi, tự do trong khuôn khổ, không làm ảnh hưởng đến lớp khác. Quay ra thương lượng với đứa ngồi kế bên chơi trò ngoáy tai. Nhổ một sợi tóc dài và mập,gập đôi lại, vê xoắn lại như chiếc quẩy,thắt 1đầu lại để sợi tóc không bị tháo xoắn. Bây giờ thì bạn lựa cho "sợi quẩy" chui vào lỗ tai và vê cho "sợi quẩy" xoay tròn. Những tiếng sột xoạt, cảm giác đang có một trận chiến trong lỗ tai, ráy tai bị sợi quẩy đánh tung mù mịt, tê tê, buồn buồn..nói chung là sung sướng, đê mê khó tả. Ngứa tai vì ráy, cảm thấy khó chịu. Ngoáy tai cũng cảm thấy ngứa nhưng là ngứa dễ chịu, ngứa sung sướng.


Con người thật là lạ lùng, tự tai mình ngứa thì khó chịu nhưng tác nhân bên ngoài làm cho ngứa tai thì lại thấy sướng. 




Vẫn là chuyện ngứa tai, nhưng là chuyện đôi khi thích nghe những điều "ngứa tai". Nói ra điều đúng đắn, nghe đấy, gật gù, ừ đúng nhưng thấy không khoái lắm. Nhưng một ai đó, nói ra điều không đúng,với cách lý luận méo mó kiểu "ngây thơ vô (số) tội", gây "ngứa tai" thì lại được tán thưởng vì thấy sướng, thấy khoái.

Và các thế lực phản động thường xuyên giở ngón nghề "ngoáy tai" này và tỏ ra "ngoáy tai" dư luận xã hội một cách rất chuyên nghiệp trong tuyên truyền, phổ biến các luận điệu xuyên tạc, sai trái; trong đưa ra và bình luận về các sự kiện theo hướng tiêu cực,đả kích,tạo dư luận xấu. Chúng lôi kéo sự quan tâm của dư luận theo cách "nói cho sướng miệng" để sướng cái lỗ tai. Còn thực hư như nào,chúng không quan tâm miễn là đạt được mục đích bôi nhọ chính quyền,xuyên tạc thực trạng đất nước,làm quần chúng dao động,giảm niềm tin vào các chính sách quản lí, điều hành đất nước của Chính phủ.

Xét cho cùng, với cách "ngoáy tai dư luận" ấy của thế lực phản động chống phá chỉ đánh lừa cảm giác mấy đứa con nít hoặc dụ được mấy đứa "ảo tưởng chính trị" chứ với người dân thì họ chỉ coi như nghe tấu hài lúc trà dư tửu hậu cho sướng cái lỗ tai.Trở về với đời sống, họ lại lao động sản xuất, xây dựng đất nước, tiếp tục cống hiến cho sự phát triển của dân tộc Việt Nam,vẫn kiên định đi theo con đường mà họ lựa chọn dưới ngọn cờ Độc lập dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội do Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo.

Trung Dũng

Thursday, February 26, 2015

XHDS CÓ NGUY HIỂM KHÔNG?

Cái tên rất kêu XHDS là một trong những thủ đoạn để hình thành các tổ chức chống đối chính quyền núp dưới danh nghĩa các tổ chức phi chính phủ hoạt động vì các mục tiêu xã hội. Cha đẻ của nó chính là một trong những thằng già lõi hôi hám kiếm ăn trên xương máu các dân tộc khác G.Soros và tổ chức - công cụ của ổ đĩ điếm chính trị của bọn tài phiệt quốc tế CIA. 


Về bản chất, nghe thì rất là hay ho và tốt đẹp, hình thành các tổ chức phi chính phủ để giải quyết các vấn đề xã hội mà không phải "phiền" đến chính phủ. Nhưng thực chất, nó đang cố gắng làm xóa bỏ ảnh hưởng của chính quyền trên mọi mặt của đời sống xã hội. Một chính quyền mà không còn ảnh hưởng trên mọi mặt hoặc ảnh hưởng đó bị suy yếu là đã lung lay đến tận gốc rễ. Và khi ảnh hưởng chính trị của những tổ chức "phi chính phủ" đó đủ lớn, chúng sẽ liên kết để đòi hỏi chính trị. 

Đối với trường hợp Việt Nam mục tiêu nhắm tới là suy yếu ảnh hưởng của các tổ chức đoàn thể do Đảng Cộng Sản lãnh đạo, làm suy yếu ảnh hưởng của chính quyền và khi ảnh hưởng của chúng đủ lớn, sẽ liên kết để tấn công vào chế độ hiện tại, đòi đa nguyên, đa đảng, mà không ai khác chính những tổ chức đó sẽ là "hạt giống" của những chính đảng. Nói cách khác, chúng là những công cụ để lật đổ chính quyền và chuyển quyền lực vào tay chủ - những người đã tài trợ cho chúng hoạt động.

Những tổ chức NGOs này có hoạt động rất rộng rãi cả về địa lý lẫn lĩnh vực. Về địa lý, hầu hết những chính quyền "ngứa mắt" với Mỹ đều có mầm mà CIA cấy vào. Một số đã "đơm hoa kết trái" như Lybia, Syria, Ukraine... hay đang ở giai đoạn ủ mầm củng cố lực lượng như Trung Quốc, Cuba, Việt Nam.... hay đang hoạt động mạnh như Nga, Belarus, Venezuela...

Nhiệm kỳ trước của TT Putin, "phe đối lập và các tổ chức dân sự" mà đầu tiên là học sinh, sinh viên đã huy động hàng chục nghìn người để phản đối kết quả bầu cử tại Maxcova. Mới đây, Hồng Kong, Venezuela thực hiện một âm mưu đảo chính.

Ở Việt Nam, như đã nói, do đang trong giai đoạn củng cố lực lượng và hình thành mạng lưới nên hoạt động chủ yếu của chúng là:

Lôi kéo và tuyển mộ lực lượng, nhất là lực lượng trẻ. Lực lượng này sẽ được chọn lọc và tiếp tục mở rộng mạng lưới. Để làm được điều đó, chúng có đầu tư khá mạnh cho đào tạo và dạy kỹ năng chính trị hẳn hoi cho những phần tử đó. Joshua Wong là một thanh niên ốm đói của Hương Cảng đã được đào tạo hẳn hoi và cho kết quả khá ấn tượng. Nhưng Việt Nam thì chưa có ai, một phần vì công tác tuyển chọn của húng ở Việt Nam đang gặp một số vấn đề nhất định.

Thành lập các tổ chức ban đầu và làm hạt nhân, cơ sở để mở rộng các tổ chức NGOs. Từ những người đã được đào tạo, chúng đào tạo lại cho người khác, gây dựng mạng lưới, ban đầu tham gia vào các hoạt động xã hội như từ thiện, dạy kỹ năng, thể thao.... để gây ảnh hưởng, cuối cùng là truyền đạt tư tưởng chính trị và lôi kéo lực lượng chống chính quyền. Bạn hãy tự thắc mắc trên trời rơi xuống những trang như "Chúng ta xanh lá cây" hay những lớp dạy tiếng Anh miễn phí đôi lúc có giáo viên nước ngoài, những "câu lạc bộ dạy kỹ năng", những "trại hè sinh viên quốc tế" được những tập đoàn to đùng tài trợ.. ở đâu ra? Trên đời này, không ai cho không ai cái gì, nếu bạn ngây thơ tin rằng họ là người tốt và không cảnh giác, có ngày họ sẽ không chỉ đốt nhà mà còn đốt cháy cả quốc gia của bạn! Cái khó của chính quyền là rất khó trong việc ngăn cản những hoạt động xã hội như vậy. Và cách duy nhất đó là gia tăng ảnh hưởng bằng cách xây dựng đoàn thể của chính quyền mạnh hơn, hoạt động tốt hơn. Và VN đang làm dở ẹc! Ví dụ: Đoàn thanh niên

Liên kết với các tổ chức chống đối có sẵn. Tất nhiên, để tồn tại, chúng phải liên kết với nhau ở mức độ nhất định. Có rất nhiều "ngôi nhà của Chúa" ấm ấp che chở cho chúng. Và không thiếu những bọn lưu vong sẵn sàng chia phần kinh phí gửi về cho chúng hoạt động!

Ở Việt Nam, tạm thời chúng vẫn đang trong giai đoạn củng cố lực lượng và đào tạo con người, nhưng mục tiêu của chúng đã có, và chúng là át chủ bài trong chiến lược và quy trình lật đổ chính quyền đã được nghiên cứu kỹ.

Hãy thôi giếu cợt bọn chống cộng to mồm ngô nghê kiểu "ỉa không ra tại Cộng Sản". Bởi vì chúng đã lạc hậu, và những thằng loa phường chỉ là những kẻ đánh lạc hướng vì suy cũng chỉ là cái loa, còn những kẻ hành động thực sự mới là con bài đặt cược. Và tiền thì đang không ngừng chi cho đào tạo những kẻ như thế!

Xã hội dân sự là một thủ đoạn cực nguy hiểm. Con bài tẩy ấy đã cực kỳ thành công ở nhiều nước!

Wednesday, February 11, 2015

ẢO TƯỞNG QUYỀN LỰC

Một bài điều tra, rất có thể là khởi đầu để hất ai đó khỏi ghế, đưa họ vào tù, phá tan tành sự nghiệp của một người, tùy vào mức độ sai phạm, khả năng quan hệ, chạy thuốc của họ và sự kiên quyết của cơ quan xử lý.





Vì thế, các nhà báo điều tra rất dễ ảo tưởng về quyền lực.
Đôi lúc, mục đích của người cung cấp thông tin chỉ dừng lại ở tầm “vô hiệu hóa” đối thủ trong một thời điểm, chỉ cần bung tài liệu ra để có bài báo và sau đó là một cuộc thanh tra kéo dài để ai đó vuột mất cơ hội được cơ cấu, đề bạt hay buộc một doanh nghiệp rời bỏ một gói thầu... Nhà báo, có thể vô tư, cũng có thể không vô tư khi thực hiện bài báo. Nhưng có một điều chắc chắn là nhà báo không kiểm soát được hậu quả (hoặc kết quả) do bài báo gây ra. Anh có thể tìm đạn, có thể được ai đó tiếp đạn và chỉ mục tiêu để bắn, nhưng mức độ thương vong thì ngoài tầm kiểm soát của xạ thủ.

Một bài điều tra công phu, tấn công vào một tệ trạng, có sự kiểm soát tốt, thì nó mang màu sắc hành hiệp vì cộng đồng. Một bài điều tra bất vụ lợi nhưng do cả tin, thì cũng như một đứa to tay ngắn não được ai đó vỗ vai: Thằng ấy xấu, chú tẩn nó một trận cho anh, thế là bụp. Còn những bài điều tra đi kèm điều kiện thì khác nữa.

Nhà báo điều tra có quyền không? Quyền tới đâu?

Quyền có, nhưng rất phù du.

Cái gọi là quyền lực của nhà báo điều tra không chỉ được tạo nên bởi năng lực của nhà báo đó, mà bởi bốn yếu tố: Uy tín của tờ báo; năng lực của nhà báo; sự kém minh bạch thông tin của xã hội; sự sợ hãi của đối tượng và những kẻ có nguy cơ trở thành đối tượng điều tra của báo chí.

Rất tiếc, sẽ mất một thời gian dài, có khi phải trải qua sự trả giá, để một nhà báo có thể ý thức đầy đủ về điều này. Không ít nhà báo ảo tưởng rằng tất cả là do quyền lực cá nhân của mình. Họ nghĩ chính họ làm nên thương hiệu của tờ báo nhưng quên rằng một bài điều tra chỉ có thể thực hiện và đăng tải khi có một bệ đỡ tốt từ Ban biên tập và tòa soạn; họ nghĩ xã hội đón nhận các bài điều tra đình đám của họ tức nhiên họ là người hùng, mà quên rằng sự đón đợi ấy là do lâu nay thông tin bị bưng bít, tạo nên sự khát khao minh bạch trong tâm lý xã hội và bài báo của họ thỏa mãn một phần sự khao khát đó. Một con đập có thể bị vỡ vì một hang cua, nhưng đó là do thế năng của nước chứ công lao của con cua thì cũng không vĩ đại hơn những con cua khác.

Quên đi điều này, nhà báo sẽ hành xử bất xứng với quyền lực bé mọn của mình.

Lâu lâu, vẫn có người dùng từ “đánh” khi nói về bài báo điều tra của mình: Tao vừa đánh chủ tịch X, Giám đốc Y, Bí thư Z. Vâng, đánh và đánh chết, điều ấy có thật. Nhưng ba ông X,Y, Z ấy không sống một mình, họ có bạn bè thân hữu cùng nhóm, những người ấy vừa thù hận, vừa ghét, vừa sợ bạn, và họ không thích sống trong sợ hãi. Họ muốn và có khả năng “giải quyết” bạn hơn là chờ bạn giết họ. Đôi khi nhà báo quên đi điều lẽ ra phải nhớ này.

Quyền lực của nhà báo điều tra vốn nhỏ nhoi, càng trở nên rất giới hạn cả về không gian và thời gian. Thử rời tờ báo nơi bạn tạo nên tên tuổi, là mất đi 50% công lực. Và phần còn lại thì thuộc về bạn đọc. Bạn đọc là người nuôi dưỡng, là ân tình, là người tung hô bạn. Nhưng chỉ ba tháng không xuất hiện đủ cho nhiều bạn đọc quên tiệt bạn để nhớ vú Ngọc Trinh hay mông Trà My.

Đời sống một bài báo rất ngắn, chỉ những nhà báo có tầm, có tư tưởng thì đời sống ấy mới dài ngay khi họ đã rời cơ quan báo chí. Cái tạo nên quyền lực của nhà báo, vì thế, là những tư tưởng mà họ theo đuổi chứ không chỉ một vài bài báo điều tra cho dù tưởng như lở đất long trời.

Vậy một nhà báo nên xem nghề của mình như thế nào?

Như mọi nghề thôi, là làm việc chăm chỉ, chịu khó rèn cho giỏi chuyên môn, mang đến những thông tin hay ho, hấp dẫn, chính xác và có ích; có thu nhập để sống, ấy đã là chuyên nghiệp rồi.

Bóng đá chuyên nghiệp khác bóng đá phong trào ở chỗ là cầu thủ phải sống được bằng nghề, nghề báo cũng thế. Hai mươi mấy con người trên sân đâu phải ai cũng là ngôi sao, và có vô địch thì cũng đừng quên rằng cái cúp ấy được trao cho toàn đội bóng. Quyền lực tới đâu, một cầu thủ ngôi sao cũng hông thể ra sân đá một mình mà ẵm giải.

Đức Hiển

Sunday, January 4, 2015

SỰ THẬT BỨC ẢNH ÔNG NGUYỄN BÁ THANH NẰM VIỆN

Gần đây trên facebook lưu truyền hình ảnh được cho là của Trưởng Ban nội chính Nguyễn Bá Thanh, nguyên Bí thư thành ủy Đà Nẵng đã bị đầu độc nhằm tung tin thất thiệt, gây hoang mang và tạo dư luận xấu trong xã hội, gây chia rẻ mất đoàn kết trong nhân dân và giữa nhân dân với Đảng và Nhà nước.



Nhưng sự thật là thế nào? 

Trong hình là "ký giả Thanh Toàn" cựu phóng viên SBTN hải ngoại hay còn được biết với cái tên Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương hoạt động ở Mỹ vừa qua đời vào ngày 29 tháng 5 năm 2014 tại Houston, Texas.

"Ký giả Thanh Toàn" hay Ca Sĩ Trần Thiện Anh Chương

Một số điểm so sánh nhận dạng để phân biệt 2 nguồn ảnh:



- Thứ nhất, bức ảnh lan truyền trên mạng hình ảnh người bệnh trên giường là chụp bên má phải và đã bị đảo ảnh (nhận biết: chữ số điện tử trên các bảng điều khiển)

- Thứ hai: Sự khác biệt giữa ảnh Ông Nguyễn Bá Thanh và người bệnh nằm trên giường:

Người nằm trên giường bệnh:

- Dái tai người bệnh chảy xệ

- Cằm có sẹo lõm

- Trán hói cao nhẵn thín.

Còn Ông Ông Nguyễn Bá Thanh không có những đặc điểm đó.

Ông Thanh chân tóc ở trán thấp, cho dù có rụng hết tóc cũng không nhẵn thín như người hói được. 

Tóm lại bác Nguyễn Bá Thanh có 1 nốt ruồi đen rất to và rõ ở phía gò má, còn bức ảnh người đàn ông trên giường bệnh được cho là bác Thanh thì không có nốt ruồi này, dù zoom hết cỡ để soi. Tai trái bác Thanh có phần dáy tai không dày và nhiều thịt như dáy tai của người đàn ông trên giường bệnh. Phần chỏm đầu kéo ra phía sau gáy bác Thanh hơi bẹt, còn phần hộp sọ người đàn ông trên giường bệnh lại khá tròn.

Vậy nên kết luận những hình ảnh thời gian qua phát tán trên mạng và FB là của một người khác chứ không phải của bác Thanh, những thông tin xuyên tạc về Bác Thanh là của bọn phản động lợi dụng tình hình bệnh tật của ông để chuộc lợi cho chúng, là một người trẻ hãy tỏ ra thông minh khi tiếp nhận thông tin tránh mắc bẫy của lũ kền kền.

Bác Thanh luôn mong muốn một Việt Nam tốt đẹp văn minh chứ không phải là một lũ lừa bị một đám IQ thấp hơn dắt mũi kéo đi đâu là đi. Nếu yêu quý Bác Thanh hãy cầu chúc cho bác vượt qua được căn bệnh ung thư hiểm nghèo dù đến cả Steve Jobs CEO nổi tiếng của Appe cũng đã từng gục ngã vì ung thư quái ác.

Một lần nữa chúng tôi khuyên các bạn hãy tỉnh táo khi tiếp nhận thông tin đặc biệt là tin của lũ phản động luôn tìm cách phá hoại chống phá Đảng và nhà nước.

Khểnh