Showing posts with label nhà dân chủ. Show all posts
Showing posts with label nhà dân chủ. Show all posts

Friday, September 18, 2015

BÒ TÓT VÀ RẬN CHỦ

Bò tót Tây Ban Nha (Toro Bravo) là những con bò mộng được lai tạo, chọn giống, nuôi dưỡng, huấn luyện để phục vụ cho những trận đấu bò hay tham gia vào lễ hội bò tót ở Tây Ban Nha.


Chúng được cho là rất ghét màu đỏ và hay lao vào húc những tấm khăn màu đỏ của đấu sĩ. Tuy nhiên, thực tế bò không bị kích động bởi màu sắc mà do sự chuyển động của vật thể mới làm nó sôi máu vì bò tót thường bị hội chứng dichromacy khiến chúng bị mù màu đỏ, xanh. Còn trong quan niệm, mọi người thường cho rằng mỗi khi nhìn thấy màu đỏ là bò lại tức giận. Vì vậy mỗi lần đấu bò, người đấu sĩ cầm mảnh vải đỏ để gây kích động cho nó và nó sẽ lao vào húc.



Thế là trong dân gian truyền phổ biến câu nói: "Ngu như bò tót".

Nhưng bò tót ngu có liên hệ gì đến rận?

Rận ở đây là rận gì, là chấy rận à, không sai nhưng đúng hơn là loại "Rận chủ", một loại sinh vật mồm ra rả “yêu nước” thương nòi, vì hòa bình và tiến bộ xã hội. Nhưng từ lời nói đến việc làm thì ngược lại hoàn toàn. Chúng điên cuồng chống phá đất nước, vì lợi ích cá nhân mà chà đạp lên lợi ích dân tộc, chúng tự cho mình cái quyền phán xét và thay đổi lịch sử, phủ nhận thành quả cách mạng, những thành tựu mà dân tộc ta, quân dân ta đạt được dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Thay vì chung tay góp sức kiến thiết quê hương, giúp đỡ đồng bào, xây dựng đất nước giàu mạnh thì chúng tìm mọi cách phá hoại, từ xuyên tạc, bóp méo tình hình làm xấu hình ảnh đất nước đến việc vu cáo chính quyền đàn áp tự do dân chủ, vi phạm nhân quyền; rồi kêu gọi "không gửi tiền về Việt Nam", "không đi du lịch Việt Nam"; mua chuộc, lôi kéo, kích động tụ tập gây rối trật tự, biểu tình trái phép. Mục đích của chúng chẳng có gì tốt đẹp ngoài bản chất vong nô phản nước hại dân.

Vài nét khái quát để bạn đọc có được những hình dung cơ bản nhất về loại "Rận chủ".

Vậy bò tót ngu liên hệ gì đến Rận chủ?

Là như thế này, cái luận điệu của Rận thì thiên biến vạn hóa, nghe chúng "lí luận" thì bạn có thể được du lịch từ thiên đường đến địa ngục, trải qua đủ các cung bậc của tâm trạng, cảm xúc và có thể rất lợm giọng. Nếu bạn là người yêu nước chân chính hoặc giả như nghe mớ "lí luận" của chúng xong mà có ý kiến phản biện hay vì lợm giọng, buồn nôn quá mà oẹ ra là chúng quy ngay cho bạn là "cờ đỏ", là Cộng sản. Chúng "lí luận" rằng, màu đỏ là cờ máu [ cờ đỏ sao vàng (quốc kỳ Viêt Nam), cờ đỏ búa liềm là cờ máu] là biểu hiện của tội ác. Nói chung cứ cái gì màu đỏ đều là tội ác, tàn bạo.

Lúc này, bạn sẽ mặc nhiên được chúng lũ Rận mặc định khoác lên bạn màu đỏ. Và chúng bắt đầu lao vào húc, húc nhiệt tình, húc hăng say. Chưa hết, chúng sẽ rống lên, kéo cả bầy đàn vào húc, húc và húc. Nhưng bọn Rận này không phải lũ mù màu. Bò tót mù màu đã đành, sao Rận lại thế nhỉ?

Lý giải cho điều này, ta mượn câu nói của dân gian và tạm kết luận: "RẬN CHỦ" NGU HƠN BÒ TÓT!

Trung Dũng


Wednesday, August 19, 2015

CẦN XÓA NGAY NHỮNG ĐỊNH KIẾN HẸP HÒI !!

Bất đồng chính kiến, khác biệt về nhận thức và lý tưởng là điều bình thường trong xã hội. Khi đọc những bình luận trên trang Facebook của Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, Ted Osius, nhất là những bình luận của các thành phần chống cộng, thành phần có thành kiến xấu với chính quyền Việt Nam, thì vô cùng thất vọng vì tư duy chính trị hẹp hòi, sự mù quáng trong nhận thức của họ. 



Ở Mỹ, có hai đảng chính là Đảng Dân Chủ và Đảng Cộng Hoà, hai đảng này thường xuyên có những tranh luận nảy lửa, phản đối nhau quyết liệt đến từng chính sách. Tuy nhiên, tất cả những điều đó chỉ nhằm để bảo vệ quyền lợi cho tầng lớp mà đảng đó đại diện. 


Ví dụ: Đảng Cộng Hoà đại diện cho tầng lớp thượng lưu, các nhà tài phiệt hay các tập đoàn lớn. Đảng Dân Chủ đại diện cho tầng lớp trung lưu, các cơ sở kinh doanh vừa và nhỏ. Nhưng khi liên quan đến quyền lợi chung của nước Mỹ, liên quan đến quyền lực và sự ảnh hưởng của nước Mỹ trên thế giới thì cả hai đều như một, đều cùng bảo vệ lợi ích chung đó. 

Còn giữa những người Việt với nhau, đặc biệt là đối với những thành phần "chống cộng", lại đi làm những chuyện hết sức lố bịch và phá hoại lợi ích chung của đất nước, của dân tộc. Các nước, trong đó có Mỹ, đang muốn hợp tác với Việt Nam, muốn cùng nhìn về phía trước mặc cho từng có quá khứ không mấy tốt đẹp, muốn giúp Việt Nam ổn định tình hình tại Biển Đông, muốn chuyển giao công nghệ và phương pháp đào tạo giáo dục cho Việt Nam. 

Nhưng dường như trong suy nghĩ và hành động của họ chỉ muốn Việt Nam phải thật nghèo khổ, phải thật chậm phát triển, nói chung là phải thật tệ hại nhất để họ có cớ xuyên tạc, có cớ kích động bạo loạn và lật đổ. Đọc nhiều bình luận đả kích, hằn học về những hành động của Đại sứ Ted Osius khi làm cầu nối phát triển mối quan hệ Việt-Mỹ mà không khỏi bực tức đối với những thành phần "chống cộng" đó. Đôi điều với các tổ chức chính trị của người Việt tại hải ngoại, và các thành phần "chống cộng" là người dân trong nước công bằng lắm, hãy đi làm điều gì đó thật sự giúp cải thiện đời sống người dân, giúp đất nước hội nhập với thế giới, giúp cho nền giáo dục và khoa học kỹ thật được phát triển, giúp kêu gọi đầu tư để tạo công ăn việc làm, thì người dân trong nước ắt sẽ cảm kích và quý mến rất nhiều; hơn là ngồi đó vẽ ra vài nhóm bất mãn, vài nhóm chống đối, rồi lợi dụng dân chủ, nhân quyền để xuyên tạc, để vu khống nhằm mưu đồ chính trị, mưu đồ kích động bạo loạn. Bởi như vậy người dân sẽ càng ghét hơn. 

Cái người dân thật sự cần là sự ổn định để làm ăn, sinh sống (miễn là không làm gì trái với pháp luật) trong một đất nước hoà bình, thống nhất và độc lập. Người dân trong nước cần gì cũng không hiểu, không biết mà mở miệng ra lúc nào cũng nói là "sát cánh cùng đồng bào quốc nội để tranh đấu"

Tỉnh giấc và bước ra khỏi những định kiến hẹp hòi trong chính trị đi các vị ơi! Hơn bao giờ hết, trong lúc này, cần đặt lợi ích chung, tinh thần dân tộc lên trên để tất cả có thể cùng xây dựng "Giấc mơ Việt Nam- sánh ngang cùng các cường quốc năm châu".

Khểnh

Thursday, May 28, 2015

PHẢN BIỆN HAY PHẢN ĐỘNG?

Để xây dựng một xã hội tiến bộ thì hoạt động phản biện đóng một vai trò rất quan trọng. Coi trọng và tạo điều kiện cho phản biện xã hội cũng chính là biểu hiện của dân chủ.

Phản biện là nền tảng của phát triển, bởi tư duy phê phán chính là nền tảng của tư duy sáng tạo.

Lợi dung vai "phản biện xã hội" để chống chế độ của các cá nhân phản động

Nhận thức rõ vai trò của phản biện xã hội, thời gian qua Đảng và Nhà nước đã có nhiều chủ trương, chính sách mới nhằm tăng cường, phát huy chức năng phản biện xã hội của các tổ chức, cơ quan, đoàn thể và đông đảo nhân dân.

Tuy nhiên, để phản biện xã hội có tác dụng thì cần hiểu rõ thế nào là phản biện.

Phản biện là dùng chứng cứ, lập luận để bác bỏ chứng cứ, lập luận đã được đưa ra trước đó để làm rõ đúng – sai. Trong phản biện phải có các luận cứ để làm rõ cái đúng, cái sai của vấn đề đang tranh luận. 

Vì vậy, phản biện khác với góp ý kiến, kiến nghị (không đòi hỏi phải có đủ căn cứ khoa học, thực tiễn). Phản biện bao hàm cả biện luận và phản biện luận, chứ không chỉ là đồng tình, xuôi chiều. Trong phản biện không chỉ là bác bỏ, phủ định, mà có thể có cả sự bổ sung, làm rõ hơn vấn đề từ các góc độ, phương diện khác nhau. Do đó, phản biện không đồng nhất với phản bác, bài xích. Phản biện có nội hàm rộng hơn phản bác. Phản bác chỉ là một khả năng, một tình huống có thể có trong phản biện.

Vậy nhưng, với sự mở rộng dân chủ của đất nước, thời gian qua đã có không ít những hoạt động mang danh phản biện nhưng thực chất chỉ là phản bác, bài xích, thậm chí biến thành phản động khi chăm chăm phủ nhận, bôi đen tất cả.

Phản động là gì? Đó là những hành động chống phá, đi ngược lại tiến trình phát triển của xã hội.

Một số biểu hiện phản động mang danh phản biện ở Việt Nam, từ các vị có học hàm học vị đến các nhà "chính trị rau lang":

Phản đối tất tần tật các chương trình, dự án kinh tế xã hội của chính phủ, từ Bauxite Tây Nguyên đến sân bay Long Thành hay các dự án khu công nghiệp, khu đô thị mới. (Nếu được mời làm ..cố vấn, cam đoan rằng các vị sẽ không phản đối).

Đầu thập kỷ 90, khi về Hà Nội được gặp một số vị giáo sư tiến sỹ, tôi cũng đã bị ngợp nên hùa theo các vị đó khi cho rằng xây dựng cầu Thăng Long là lãng phí, không cần thiết (thực tế là cho đến 1995, chờ cả buổi cũng mới có một vài xe đi qua). Đến nay như thế nào thì mọi người đã rõ, đó chính là tầm nhìn xa trong quy hoạch phát triển.

      Phản đối, không đồng tình với chính sách ngoại giao đa phương của đất nước, nhất nhất đòi phải "thoát Trung, bài Trung" để thân Mỹ, thậm chí bài xích cả Nga để lấy lòng Mỹ.

Những người có tư duy đó không hiểu được rằng, Việt Nam mà "theo Mỹ" để chống Tàu thì sẽ ngay lập tức trở thành Ukraina thứ hai, khi theo đuôi Mỹ và phương Tây để chống Nga mà không hiểu "nước xa không cứu được lửa gần" và bọn đó cũng đâu có muốn cứu!

Họ muốn Nga ủng hộ Việt Nam về vấn đề Biển Đông nhưng lại hùa theo phương Tây cho rằng Nga xâm lược Crimea, trong khi không chịu hiểu Crimea với Nga cũng như Hoàng Sa - Trường Sa đối với Việt Nam.

      Phủ nhận, xét lại lịch sử, đòi đổi tên nước trở lại là "dân chủ cộng hoà", đòi "phi chính trị hoá quân đội", ...vv.

Đó chính là biểu hiện rõ ràng nhất của "phản biện biến thành phản động", muốn kéo lùi lịch sử. Riêng vấn đề "phi chính trị hoá quân đội" thì chỉ cần nhìn ngay Thái Lan với hàng chục vụ đảo chính quân sự trong lịch sử, khi quân đội "phi chính trị" lại mặc nhiên tự biến thành một lực lượng chính trị, ngự sơn quan hổ đấu, mặc xã hội náo loạn rồi sau đó ra tay dẹp hết để tự lên nắm quyền!

Đánh đồng, lẫn lộn quyền lợi trước mắt của một bộ phận nhỏ người dân với quyền lợi tối thượng của cả dân tộc, lợi dụng chiêu bài "ý dân là ý trời" để đòi hỏi lợi ích cho bộ phận nhỏ đó (trong đó không loại trừ mục đích kiếm tiền hoặc gây "tiếng vang" cho bản thân họ) mà bất chấp việc gây mất ổn định xã hội, đòi hỏi xã hội phát triển nhưng không chịu hy sinh dù chỉ mảy may.

Đó chính là thực chất của hiện tượng một số kẻ đứng sau kích động, gây nên vấn nạn "dân oan" hiện nay ở các nơi.

Vô tình hoặc cố ý khi quy nạp những biểu hiện tiêu cực trong xã hội để từ đó thổi phồng, bôi đen thực trạng xã hội, cho rằng cả chế độ đều đã bị tha hoá để kêu gào đòi thay đổi thể chế.
….
Bạn thì sao, muốn là chủ thể phản biện hay muốn được là phản động?

Phong Linh

Sunday, March 15, 2015

NGỨA TAI VÀ NGOÁI TAI!

Ngày học phổ thông, những hôm trống tiết vì những lý do như giáo viên ốm thì với cái tuổi "nhất quỷ nhì ma" cảm giác như là được trốn trong ốc đảo tự do. Thôi, tự do trong khuôn khổ, không làm ảnh hưởng đến lớp khác. Quay ra thương lượng với đứa ngồi kế bên chơi trò ngoáy tai. Nhổ một sợi tóc dài và mập,gập đôi lại, vê xoắn lại như chiếc quẩy,thắt 1đầu lại để sợi tóc không bị tháo xoắn. Bây giờ thì bạn lựa cho "sợi quẩy" chui vào lỗ tai và vê cho "sợi quẩy" xoay tròn. Những tiếng sột xoạt, cảm giác đang có một trận chiến trong lỗ tai, ráy tai bị sợi quẩy đánh tung mù mịt, tê tê, buồn buồn..nói chung là sung sướng, đê mê khó tả. Ngứa tai vì ráy, cảm thấy khó chịu. Ngoáy tai cũng cảm thấy ngứa nhưng là ngứa dễ chịu, ngứa sung sướng.


Con người thật là lạ lùng, tự tai mình ngứa thì khó chịu nhưng tác nhân bên ngoài làm cho ngứa tai thì lại thấy sướng. 




Vẫn là chuyện ngứa tai, nhưng là chuyện đôi khi thích nghe những điều "ngứa tai". Nói ra điều đúng đắn, nghe đấy, gật gù, ừ đúng nhưng thấy không khoái lắm. Nhưng một ai đó, nói ra điều không đúng,với cách lý luận méo mó kiểu "ngây thơ vô (số) tội", gây "ngứa tai" thì lại được tán thưởng vì thấy sướng, thấy khoái.

Và các thế lực phản động thường xuyên giở ngón nghề "ngoáy tai" này và tỏ ra "ngoáy tai" dư luận xã hội một cách rất chuyên nghiệp trong tuyên truyền, phổ biến các luận điệu xuyên tạc, sai trái; trong đưa ra và bình luận về các sự kiện theo hướng tiêu cực,đả kích,tạo dư luận xấu. Chúng lôi kéo sự quan tâm của dư luận theo cách "nói cho sướng miệng" để sướng cái lỗ tai. Còn thực hư như nào,chúng không quan tâm miễn là đạt được mục đích bôi nhọ chính quyền,xuyên tạc thực trạng đất nước,làm quần chúng dao động,giảm niềm tin vào các chính sách quản lí, điều hành đất nước của Chính phủ.

Xét cho cùng, với cách "ngoáy tai dư luận" ấy của thế lực phản động chống phá chỉ đánh lừa cảm giác mấy đứa con nít hoặc dụ được mấy đứa "ảo tưởng chính trị" chứ với người dân thì họ chỉ coi như nghe tấu hài lúc trà dư tửu hậu cho sướng cái lỗ tai.Trở về với đời sống, họ lại lao động sản xuất, xây dựng đất nước, tiếp tục cống hiến cho sự phát triển của dân tộc Việt Nam,vẫn kiên định đi theo con đường mà họ lựa chọn dưới ngọn cờ Độc lập dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội do Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo.

Trung Dũng

Friday, February 13, 2015

CHẾT VÌ TUYỆT THỰC

Một con ma chết xuống âm phủ được dẫn vào chầu Diêm Vương:


- Tên kia - Diêm Vương quát - nói ta nghe tại sao người chết?!

- Dạ thưa Diêm Vương, con chết vì "tuyệt thực" ạ!

- Nhà ngươi dám lừa ta sao - Diêm Vương đập bàn quát - Chết vì tuyệt thực mà trông mi hồng hào, béo tốt thế kia?!

- Dạ, trăm lậy Diêm Vương soi xét, Dân Chủ chúng con tuyệt thực có phương pháp, vừa đảm bảo sức khoẻ, vẫn tạo tiếng vang để nhận tiền tài trợ ở "bển" gửi về ạ!

- Nói ta nghe!


- Dạ, kinh nghiệm được truyền từ nhà Dân chủ dzĩ đại Cù Huy Hà Vũ. Thực đơn tuyệt thực của chúng con là: sáng sớm khi bạn tù chưa dậy, tu 2 bịch sữa tươi; trưa, khi bạn tù đi ăn về ngủ trưa thì lẻn vào wc nhai vội cái lương khô và nước tăng lực; tối, khi mọi người mải ra cantin xem TV, đọc báo thì ăn vội cái bánh bò và 1 gói ngũ cốc. Tuyệt thực như thế vẫn đảm bảo sức khoẻ nhưng hơi "nhạt mồm" ạ!

- Khá, ta khen, nhà ngươi xảo trá như thế, ta miễn cho đại hình, bổ sung vào đám quỷ xứ, dạo này lắm lũ chống cộng, rận chủ, dân oan...làm nhiều điều xằng bậy nên phải tăng quân số quỷ sứ. Nhưng nói ta nghe: người tuyệt thực như thế sao mà chết được?!

- Vấn đề là nhạt mồm ạ! Con tuyệt thực được 1 tuần thì mồm miệng nhạt phèo vì thiếu thịt. Hôm đó gia đình tiếp tế cho 2 cái bánh bao nhân thịt ngon quá. Lợi dụng lúc bạn tù đi lao động, con cáo ốm do tuyệt thực lên giường rên "hừ hừ", khi chúng đi rồi con lôi bánh bao ra ăn. Ôi chao là ngon, ăn được 1 cái rưỡi thì bọn chúng lũ lượt về buồng. Vứt đi thì tiếc, con vội nhét nốt nửa cái bánh bao vào miệng, chùm chăn úp mặt vào tường. Khổ nỗi ngậm cái bánh bao ko rên "hừ hừ" được nên mấy người bạn tù xúm lại hỏi thăm. Con đành nuốt vội miếng bánh trong miệng để còn rên khỏi lộ. Miếng bánh to quá, nuốt không trôi nên chết nghẹn ạ!

Xứ Huế

Wednesday, February 11, 2015

ẢO TƯỞNG QUYỀN LỰC

Một bài điều tra, rất có thể là khởi đầu để hất ai đó khỏi ghế, đưa họ vào tù, phá tan tành sự nghiệp của một người, tùy vào mức độ sai phạm, khả năng quan hệ, chạy thuốc của họ và sự kiên quyết của cơ quan xử lý.





Vì thế, các nhà báo điều tra rất dễ ảo tưởng về quyền lực.
Đôi lúc, mục đích của người cung cấp thông tin chỉ dừng lại ở tầm “vô hiệu hóa” đối thủ trong một thời điểm, chỉ cần bung tài liệu ra để có bài báo và sau đó là một cuộc thanh tra kéo dài để ai đó vuột mất cơ hội được cơ cấu, đề bạt hay buộc một doanh nghiệp rời bỏ một gói thầu... Nhà báo, có thể vô tư, cũng có thể không vô tư khi thực hiện bài báo. Nhưng có một điều chắc chắn là nhà báo không kiểm soát được hậu quả (hoặc kết quả) do bài báo gây ra. Anh có thể tìm đạn, có thể được ai đó tiếp đạn và chỉ mục tiêu để bắn, nhưng mức độ thương vong thì ngoài tầm kiểm soát của xạ thủ.

Một bài điều tra công phu, tấn công vào một tệ trạng, có sự kiểm soát tốt, thì nó mang màu sắc hành hiệp vì cộng đồng. Một bài điều tra bất vụ lợi nhưng do cả tin, thì cũng như một đứa to tay ngắn não được ai đó vỗ vai: Thằng ấy xấu, chú tẩn nó một trận cho anh, thế là bụp. Còn những bài điều tra đi kèm điều kiện thì khác nữa.

Nhà báo điều tra có quyền không? Quyền tới đâu?

Quyền có, nhưng rất phù du.

Cái gọi là quyền lực của nhà báo điều tra không chỉ được tạo nên bởi năng lực của nhà báo đó, mà bởi bốn yếu tố: Uy tín của tờ báo; năng lực của nhà báo; sự kém minh bạch thông tin của xã hội; sự sợ hãi của đối tượng và những kẻ có nguy cơ trở thành đối tượng điều tra của báo chí.

Rất tiếc, sẽ mất một thời gian dài, có khi phải trải qua sự trả giá, để một nhà báo có thể ý thức đầy đủ về điều này. Không ít nhà báo ảo tưởng rằng tất cả là do quyền lực cá nhân của mình. Họ nghĩ chính họ làm nên thương hiệu của tờ báo nhưng quên rằng một bài điều tra chỉ có thể thực hiện và đăng tải khi có một bệ đỡ tốt từ Ban biên tập và tòa soạn; họ nghĩ xã hội đón nhận các bài điều tra đình đám của họ tức nhiên họ là người hùng, mà quên rằng sự đón đợi ấy là do lâu nay thông tin bị bưng bít, tạo nên sự khát khao minh bạch trong tâm lý xã hội và bài báo của họ thỏa mãn một phần sự khao khát đó. Một con đập có thể bị vỡ vì một hang cua, nhưng đó là do thế năng của nước chứ công lao của con cua thì cũng không vĩ đại hơn những con cua khác.

Quên đi điều này, nhà báo sẽ hành xử bất xứng với quyền lực bé mọn của mình.

Lâu lâu, vẫn có người dùng từ “đánh” khi nói về bài báo điều tra của mình: Tao vừa đánh chủ tịch X, Giám đốc Y, Bí thư Z. Vâng, đánh và đánh chết, điều ấy có thật. Nhưng ba ông X,Y, Z ấy không sống một mình, họ có bạn bè thân hữu cùng nhóm, những người ấy vừa thù hận, vừa ghét, vừa sợ bạn, và họ không thích sống trong sợ hãi. Họ muốn và có khả năng “giải quyết” bạn hơn là chờ bạn giết họ. Đôi khi nhà báo quên đi điều lẽ ra phải nhớ này.

Quyền lực của nhà báo điều tra vốn nhỏ nhoi, càng trở nên rất giới hạn cả về không gian và thời gian. Thử rời tờ báo nơi bạn tạo nên tên tuổi, là mất đi 50% công lực. Và phần còn lại thì thuộc về bạn đọc. Bạn đọc là người nuôi dưỡng, là ân tình, là người tung hô bạn. Nhưng chỉ ba tháng không xuất hiện đủ cho nhiều bạn đọc quên tiệt bạn để nhớ vú Ngọc Trinh hay mông Trà My.

Đời sống một bài báo rất ngắn, chỉ những nhà báo có tầm, có tư tưởng thì đời sống ấy mới dài ngay khi họ đã rời cơ quan báo chí. Cái tạo nên quyền lực của nhà báo, vì thế, là những tư tưởng mà họ theo đuổi chứ không chỉ một vài bài báo điều tra cho dù tưởng như lở đất long trời.

Vậy một nhà báo nên xem nghề của mình như thế nào?

Như mọi nghề thôi, là làm việc chăm chỉ, chịu khó rèn cho giỏi chuyên môn, mang đến những thông tin hay ho, hấp dẫn, chính xác và có ích; có thu nhập để sống, ấy đã là chuyên nghiệp rồi.

Bóng đá chuyên nghiệp khác bóng đá phong trào ở chỗ là cầu thủ phải sống được bằng nghề, nghề báo cũng thế. Hai mươi mấy con người trên sân đâu phải ai cũng là ngôi sao, và có vô địch thì cũng đừng quên rằng cái cúp ấy được trao cho toàn đội bóng. Quyền lực tới đâu, một cầu thủ ngôi sao cũng hông thể ra sân đá một mình mà ẵm giải.

Đức Hiển

Thursday, January 15, 2015

TỘI HAI BÁC TRÍ!

Nghe nói đúng giờ hoàng đạo khi mà các lãnh đạo Châu Âu tuần hành ở Paris để bày tỏ tình đoàn kết với người dân Pháp sau các vụ tấn công vào tòa soạn báo Charlie Hebdo, thì ở Hà Nội có GS Huệ Chi và TS Quang A không ngai đường xa, gió rét đến trước ĐSQ Pháp mang theo khẩu hiệu ủng hộ "Tôi là Charlie" và "Tôi là Ba Sàm", "Tôi là Bọ Lập". Nhưng vì chỉ có hai cụ, nên rút cục mỗi cụ Huệ Chi làm người mẫu, còn cụ Quang A phải đóng vai chụp hình!


Ngay tối hôm đó, cụ Huệ Chi trả lời phỏng vấn BBC thể hiện thái độ mạnh mẽ “Chúng tôi quyết liệt phản đối kẻ nào muốn chống lại nền báo chí tự do bằng bất kỳ hành vi đê mạt nào và ở bất kỳ địa điểm nào trên thế giới và giành tiếng nói tự do cho thế giới văn minh.”



Chiều chủ nhật ngày hôm đó, cụ Quang A cũng "không ngại" đường xa, gió lạnh ra tận sân bóng No-U để cùng giương các khẩu hiệu trên với các cầu thủ.

Cũng nghe nói, hai bác trí thức già quyết định chơi trò "tự sướng" với nhau đến ĐSQ Pháp sau khi vận động các hội trên xóm dưới chẳng ai chịu hưởng ứng. Cùng với giá rét thấu xương của đất trời miền Bắc, các biểu tình viên có vẻ như đã nguội lạnh nhiệt huyết và rơi vào trạng thái ngủ đông, bất chấp hai cụ trí từng đi đầu trong các cuộc biểu tình mùa hè rực lửa cùng họ hạ mình khẩn khoản.

Kỳ lạ, cả Diễn đàn XHDS, Bauxite toàn nhân sỹ trí thức mà chẳng ai ủng hộ các đầu tàu Quang A, Huệ Chi, đành phải viện đội mình mẫu chuyên nghiệp No-U xử lý mọi thông điệp trên sân bóng.

Dù sao mình cũng nể hai cụ cao niên đều trên dưới cái tuổi "thất thập " mà vẫn máu lửa tràn trề, nhưng lại thấy thở phào nhẹ nhõm khi chưa có tín đồ nào của IS hoặc Al-Queda hiện diện đến xứ sở này, nếu không chắc hai cụ phải thuê vệ sĩ riêng hoặc các chiến sỹ quân khu Bờ Hồ lại phải ngày đêm cắt cử người bảo vệ các cụ.

Lan Hương